NGƯỜI PHỤ NỮ GÓI ĐỒ TRƯỚC NGÀY LÊN ĐƯỜNG
Ngày con trai lên đường, bà Hạnh chuẩn bị một túi đồ nhỏ.
Bà cho vào đó một chiếc khăn, vài bộ quần áo và ít lương thực.
Bà muốn cho nhiều hơn nhưng không có.
Cuối cùng, bà đặt thêm một chiếc lược.
Bà bảo đi xa phải giữ gìn sức khỏe.
Người con cười.
Anh nói mẹ lo quá.
Bà không trả lời.
Bà chỉ tiếp tục xếp đồ.
Khi con đi, bà đứng ngoài cổng.
Chiếc túi nhỏ được mang theo.
Nhiều năm sau, gia đình nhận lại một số kỷ vật.
Trong đó có chiếc lược.
Bà nhận ra ngay.
Chiếc lược vẫn còn nguyên.
Bà cầm rất lâu.
Nó nhỏ hơn bà nhớ.
Nhưng bà biết đó là món đồ mình đã đặt vào túi cho con.
Từ đó, bà giữ chiếc lược.
Con cháu sau này hỏi.
Bà kể.
Bà nói ngày ấy mẹ nào cũng muốn chuẩn bị thật nhiều cho con.
Nhưng cuối cùng chỉ có thể cho một túi đồ nhỏ.
Điều quan trọng nhất lại không nằm trong túi.
Đó là lời dặn.
Là ánh mắt.
Là niềm mong mỏi con mình trở về.
Chiếc lược nằm trong hộp nhiều năm.
Khi bà mất, con gái đặt nó cạnh ảnh anh trai.
Không ai dùng.
Không ai vứt.
Một vật nhỏ đã trở thành nơi chứa cả tình thương của một người mẹ.



