Người phụ nữ gùi đạn qua suối
Má Ba không còn trẻ. Dáng người gầy, đôi vai đã hằn sâu những vết chai sạn vì gùi gạo, gùi đạn suốt nhiều năm. Nhưng ngày nào má cũng lặng lẽ nhận nhiệm vụ tiếp tế cho bộ đội.
Người phụ nữ gùi đạn qua suối
Ở vùng căn cứ thuộc Dương Minh Châu (Tây Ninh), có một người phụ nữ mà ai cũng quen gọi bằng cái tên giản dị: má Ba.
Má Ba không còn trẻ. Dáng người gầy, đôi vai đã hằn sâu những vết chai sạn vì gùi gạo, gùi đạn suốt nhiều năm. Nhưng ngày nào má cũng lặng lẽ nhận nhiệm vụ tiếp tế cho bộ đội.
Con đường má đi không phải là con đường bình thường. Đó là những lối mòn xuyên rừng, vượt suối, leo dốc, đầy rẫy hiểm nguy. Bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Một buổi chiều, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Nước suối dâng cao, chảy xiết. Những người đi cùng ái ngại nói: “Má ơi, nước mạnh quá, thôi mình chờ mai đi…”
Má Ba nhìn về phía bên kia suối, nơi đơn vị bộ đội đang chờ tiếp tế. Má lắc đầu: “Không được… các chú đang chờ.”
Nói rồi, má siết chặt dây gùi trên vai, bước xuống dòng nước lạnh buốt.
Nước dâng lên đến ngang bụng, rồi gần đến ngực. Dòng chảy mạnh khiến bước chân chao đảo. Nhưng má vẫn cố giữ thăng bằng, từng bước một tiến về phía trước.
Chiếc gùi trên lưng - chứa đạn và lương thực - được má giữ thật chắc, như giữ cả niềm tin của những người đang chờ đợi.
Cuối cùng, má cũng sang được bờ bên kia. Khi trao lại gùi đạn cho bộ đội, má chỉ cười hiền: “Có gì đâu… việc của má mà.”
Hình ảnh người phụ nữ lặng lẽ gùi đạn qua suối đã trở thành biểu tượng đẹp của người dân Tây Ninh trong những năm “thời hoa lửa”.
Không ồn ào, không kể công, nhưng chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương: Sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ và đầy yêu thương.



