Khác

NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN CƯỜNG VÀ 81 NGÀY ĐÊM LỊCH SỬ CHÈO ĐÒ ĐƯA BỘ ĐỘI VƯỢT DÒNG THẠCH HÃN

Nguyễn Thị Thu (71 tuổi, xã Triệu Phong) như thấy rõ mồn một những ngày mưa dữ dội của hơn nửa thế kỷ trước. Nếu như bây giờ trời chỉ đổ nước, thì ngày ấy, đất trời Quảng Trị còn trút xuống cả mưa bom bão đạn

Đồng Tháp22/11/2025Huỳnh Trí Trung (Trường Đại học Tiền Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới chân bà, những tấc đất Thành cổ không chỉ thấm đẫm nước mưa mà còn cô đọng máu, mồ hôi và nước mắt của bao người chiến sĩ, trở thành chứng tích bi hùng mãi mãi không phai mờ.


Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Nguyễn Thị Thu vừa tròn 17 tuổi, tham gia lực lượng du kích địa phương. Ở tuổi đẹp nhất của đời người, bà nên duyên với ông Nguyễn Cầu (cũng 17 tuổi), con trai ông Nguyễn Con – một ngư dân cào hến trên sông Thạch Hãn. Cả hai chỉ kịp làm lễ dạm ngõ đơn sơ, chưa kịp tổ chức đám cưới thì tiếng súng đã nổ vang, chia cắt đôi lứa. Ông Cầu vào miền Nam chiến đấu. Bà Thu, mang tình yêu và lời thề dang dở, ở lại cùng bố chồng mình, ông Nguyễn Con, để giúp bộ đội vượt sông Thạch Hãn.

​Dù chưa tổ chức đám cưới, nhưng lúc đó, cả hai đã coi nhau như vợ chồng, cùng bố chồng bà ở lại để phụng sự cách mạng. May mắn thay, con đò nhỏ bé ngày nào dùng để cào hến giờ đây trở thành phương tiện sống còn để đưa các chiến sĩ vượt sông, tiếp cận Thành cổ Quảng Trị.

Để bảo vệ Thành cổ, hàng vạn sinh viên đã gác lại bút nghiên, khoác lên mình màu áo lính và lên đường. Đến Quảng Trị, họ được chia ra thành nhiều mũi, nhiều cánh quân để vượt sông Thạch Hãn.

​Thời điểm ấy, ở khu vực gần Thành cổ, chỉ có duy nhất bà Thu cùng ông Con đảm nhận vai trò đưa bộ đội vượt sông. Ngoài việc chèo đò, cả hai còn làm người dẫn đường cho các chiến sĩ. Chiếc đò duy nhất của họ mỗi ngày chỉ đi được 10 chuyến, mỗi chuyến chở không quá 10 chiến sĩ. Phần còn lại, họ phải bơi trong dòng nước Thạch Hãn đục ngầu.

​"Ban ngày địch đánh ác liệt, máy bay quần thảo thả bom, bắn phá," bà Thu kể. "Hầu hết những chuyến đò của tôi đều phải chèo vào ban đêm. Đêm tối như mực, chỉ khi có ánh lửa từ bom đạn loé lên mới nhìn được mặt nhau một thoáng."

Nỗi Đau Hằn Sâu Của Kẻ Đưa Đường: Con đò nhỏ của bà Thu và ông Con đã chở hàng ngàn chiến sĩ qua dòng Thạch Hãn. "Họ còn trẻ lắm, 18 - 20 tuổi. Đa phần là sinh viên các trường đại học ngoài Hà Nội mới gác bút cầm súng," bà Thu nghẹn ngào. Điều day dứt nhất ăn sâu vào tâm trí bà: "Tôi đưa họ đi... nhưng chẳng mấy ai trở lại."

​Di chứng bom đạn khiến trí nhớ bà Thu bây giờ đã lẫn lộn, nhớ nhớ quên quên. Thế nhưng, có những ký ức không bao giờ rời khỏi trí óc: tiếng người bị thương gọi "mẹ ơi" trong thắt thanh, tiếng rên la tuyệt vọng, và những chuyến đò đêm mà bà biết rõ: nhiều người đi nhưng rất ít người trở về.

Nguyễn Thị Thu, nữ du kích 17 tuổi năm 1972, không nằm ở chiến trường trực diện, mà ở sự kiên cường vô hạn trên dòng sông Thạch Hãn. Giữa Mùa hè đỏ lửa khi bom đạn trút xuống liên hồi, bà Thu và bố chồng vẫn kiên trì chèo con đò duy nhất qua dòng sông tử thần. Hàng đêm, trong bóng tối "như mực," chỉ có ánh chớp từ bom đạn soi đường, bà thực hiện hàng chục chuyến đò, đưa hàng ngàn sinh viên trẻ gác bút cầm súng vào Thành cổ. Bản lĩnh phi thường của bà không chỉ là vượt qua hiểm nguy, mà còn là sự can trường gánh chịu nỗi đau tận cùng. Bà Thu, người phụ nữ với tấm lòng thép, đã dùng cuộc đời mình để chở trọn hy vọng và nỗi bi tráng của cả một chiến dịch lịch sử.

Nguồn tham khảo: Báo Thanh Niên về câu chuyện 81 ngày đêm lịch sử chèo đò đưa bộ đội vượt dòng Thạch Hãn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN CƯỜNG VÀ 81 NGÀY ĐÊM LỊCH SỬ CHÈO ĐÒ ĐƯA BỘ ĐỘI VƯỢT DÒNG THẠCH HÃN | Câu chuyện thời hoa lửa