NGƯỜI PHỤ NỮ THÁI BÌNH GIỮ LÀNG 2
Khi đàn ông ra trận, phụ nữ Thái Bình ở lại giữ làng, vừa sản xuất, vừa trực chiến, trở thành trụ cột thầm lặng của hậu phương.
Ngày chồng nhập ngũ, Đặng Thị Hảo không khóc. Chị tiễn chồng ra đầu làng, dúi vào tay anh nắm cơm độn khoai. “Anh cứ yên tâm, làng có em,” chị nói.
Từ đó, Hảo trở thành trụ cột gia đình. Ban ngày chị ra đồng cấy lúa, chăm ruộng, ban đêm tham gia dân quân tự vệ. Súng đặt cạnh giường, sẵn sàng khi có báo động.
Làng Bình Định những năm ấy thường xuyên bị máy bay quần thảo. Hảo cùng chị em đào hầm, trực gác, bảo vệ kho thóc, bảo vệ đê. Có đêm mưa rét, đứng gác đến tê chân, nhưng không ai bỏ vị trí.
Hảo nhớ một đêm máy bay bay thấp, thả pháo sáng. Cả làng như bị lột trần dưới ánh sáng trắng. Chị và tổ dân quân nín thở, tay siết chặt súng. Khi máy bay rút, mọi người mới thở phào.
Không ai nghĩ mình là anh hùng. Họ chỉ nghĩ đơn giản: nếu làng mất, hậu phương mất, thì tiền tuyến sẽ khó khăn. Phụ nữ Thái Bình thời ấy không chỉ lo bếp núc, mà còn gánh cả trách nhiệm bảo vệ quê hương.
Ngày hòa bình, chồng Hảo trở về. Làng vẫn còn đó. Những người phụ nữ như Hảo lặng lẽ trở lại với ruộng đồng, nhưng trong ký ức của họ, những đêm giữ làng dưới bom đạn không bao giờ phai.



