Người quân y gọi ai cũng là “em”
Trong đơn vị ông có một nữ quân y tên Mai. Chị chỉ hơn chúng ông vài tuổi nhưng lúc nào cũng gọi mọi người là “em”.
– Em đã ăn chưa?
– Em có mệt không?
– Em ngồi xuống nghỉ một lát đi!
Chị hỏi han từ người trẻ nhất đến người nhiều tuổi nhất bằng giọng nhẹ nhàng như một người chị trong gia đình.
Công việc của chị rất bận. Chiếc túi thuốc lúc nào cũng được sắp xếp gọn gàng. Bông, băng, thuốc men đều có vị trí riêng. Chị thường nhắc:
– Ở chiến trường, cẩn thận thêm một chút là giúp được đồng đội thêm một phần.
Có lần ông bị sốt do dầm mưa nhiều ngày. Ông giấu vì sợ phải nghỉ làm nhiệm vụ. Chị Mai nhìn qua đã biết, liền bảo:
– Can đảm không có nghĩa là giấu bệnh. Em phải khỏe thì mới tiếp tục giúp được đơn vị.
Chị đo nhiệt độ, đưa thuốc rồi bắt ông nằm nghỉ. Đến bữa, chị nhường cho ông phần cháo của mình. Ông hỏi:
– Chị ăn gì?
Chị cười:
– Chị ăn rồi. Em cứ ăn đi!
Sau đó ông mới biết chị chưa kịp ăn gì cả.
Dù công việc vất vả, chị Mai vẫn giữ thói quen kể chuyện vui. Chị bảo khi con người mệt mỏi, một lời động viên cũng quý như một liều thuốc.
Một hôm, đơn vị nhận được mấy quả cam từ hậu phương gửi vào. Chị không giữ quả nào cho mình mà chia đều cho những người đang yếu. Mỗi người chỉ được vài múi nhỏ, nhưng ai cũng vui.
Sau chiến tranh, chị trở về làm việc tại một trạm y tế vùng quê. Chị vẫn tận tụy chăm sóc người bệnh như ngày ở chiến trường. Khi chúng ông đến thăm, chị vẫn gọi:
– Các em vào nhà uống nước!
Tất cả đều đã tóc bạc mà nghe chị gọi “em”, ai cũng cười.
Các cháu thân mến, chăm sóc người khác không chỉ cần kiến thức mà còn cần lòng thương người. Một câu nói dịu dàng, một thái độ kiên nhẫn có thể giúp người đang đau mệt cảm thấy được an ủi. Đó là bài học mà người quân y năm ấy đã để lại trong lòng chúng ông.



