NGƯỜI SỐNG SÓT DUY NHẤT
Sau một trận bom, chỉ còn một mình ông sống.
Không ai khác.
Ông không coi đó là may mắn.
Ông gọi đó là… nợ.
Trở về, ông sống lặng lẽ.
Không kể chuyện.
Không nhắc lại.
Nhưng mỗi năm, ông đều thắp hương cho cả đơn vị.
Một mình.
Ông nói: “Tôi sống… là để nhớ.”



