Người Sót Lại Chuyến Đò Xưa Lặng Lẽ
Khúc tráng ca buồn về chiến tranh, làm nổi bật sự đối lập giữa cuộc sống yên ả hiện tại và những cơn ác mộng hàng đêm của người lính.
Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Sự tàn khốc của chiến tranh không chỉ nằm ở những vết thương thể xác mà còn ở sự mất mát quá lớn. Nhìn những người bạn chiến đấu tuổi đôi mươi nằm lại nơi chiến trường ác liệt, trái tim người lính như bị bóp nghẹt. Trở về quê hương khi đất nước đã hòa bình, tiếng chim hót thay cho tiếng súng, nhưng sự tĩnh lặng ấy đôi khi lại khiến tôi giật mình. Cuộc sống đời thường bỗng trở nên xa lạ với một người đã quen với khói lửa. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Sự yêu thương của gia đình dần là liều thuốc xoa dịu những cơn ác mộng. Dù ký ức chiến tranh mãi mãi là một phần cuộc đời, tôi vẫn cố gắng mỉm cười đón nhận ngày mới, sống xứng đáng với màu xanh áo lính.



