Người sửa đường thầm lặng
Người sửa đường thầm lặng
Con đường đất vào làng mùa mưa rất trơn.
Ông Giàng một mình xúc từng xẻng đá vá đường.
Không ai thuê, cũng chẳng ai trả công.
Người ta hỏi, ông chỉ cười: “Đi cho dễ thôi”.
Trẻ con đi học không còn té ngã.
Người già đi chợ cũng bớt vất vả.
Mỗi vết vá là một tấm lòng.
Có người mang quà đến biếu, ông từ chối.
Ông bảo giúp người là đủ vui rồi.
Con đường ấy vẫn mang dấu tay ông.



