Người ta vẫn thường gọi tuổi trẻ là “thời hoa lửa”
Người ta vẫn thường gọi tuổi trẻ là “thời hoa lửa” – một cách gọi vừa đẹp, vừa ám ảnh. Bởi hoa thì mong manh, chóng tàn, còn lửa lại dữ dội, khó nắm bắt. Khi đặt cạnh nhau, hai hình ảnh tưởng chừng đối lập ấy lại tạo nên một ẩn dụ hoàn hảo cho quãng đời rực rỡ nhất của con người – nơi cái đẹp và sự cháy bỏng cùng tồn tại, nơi những ước mơ, tình cảm và khát vọng đều ở trạng thái mãnh liệt nhất. Và có lẽ, mỗi người trong chúng ta đều từng đi qua một “thời hoa lửa” như thế – một thời mà khi nhìn lại, không phải mọi thứ đều còn nguyên vẹn, nhưng cảm xúc thì vẫn còn cháy âm ỉ.Tôi đã từng có một mùa hè như vậy.
Mùa hè năm mười bảy tuổi, tôi rời thành phố trở về quê ngoại – một làng nhỏ ven biển, nơi mọi thứ dường như trôi chậm hơn, nhẹ hơn. Ở đó, buổi chiều không vội vã, gió mang theo vị mặn len vào từng mái nhà, và hoàng hôn thì luôn kéo dài như muốn giữ người ta ở lại thêm một chút.Tôi gặp Minh trong một buổi chiều như thế.Cậu ngồi một mình trên mỏm đá, phía trước là cuốn sổ nhỏ, phía sau là biển rộng. Có một sự tĩnh lặng rất lạ bao quanh cậu – không phải là cô đơn, mà giống như một khoảng lặng mà người ta tự chọn để ở trong đó.
Tôi đã không định lại gần. Nhưng có điều gì đó ở Minh khiến tôi dừng lại.
“Cậu đang làm gì vậy?” – tôi hỏi.
“Vẽ lửa,” Minh trả lời, không ngẩng lên.
Tôi bật cười vì câu trả lời ấy. Nhưng khi nhìn vào trang giấy, tôi chợt im lặng. Những nét vẽ không hề dữ dội, không sắc nhọn, mà mềm mại như những cánh hoa đang nở. Lửa trong tranh Minh không phá hủy – nó sống, nó chuyển động, nó có nhịp điệu riêng.
“Lửa… mà cũng đẹp vậy sao?” – tôi khẽ nói.
Minh lúc này mới quay sang, ánh mắt cậu mang theo một chiều sâu khó gọi tên:
“Không phải lửa thay đổi. Là cách mình nhìn nó.”
Câu nói ấy, vào thời điểm đó, tôi chưa hiểu hết. Nhưng sau này, tôi nhận ra: có những điều, chỉ khi trải qua rồi, ta mới đủ khả năng hiểu.Những ngày sau đó, chúng tôi thường gặp nhau. Không cần hẹn trước, không cần lý do cụ thể, chỉ là mỗi buổi chiều, cả hai đều có mặt ở bờ biển, như một thói quen tự nhiên. Chúng tôi nói với nhau về nhiều thứ – những điều lớn lao như ước mơ, tương lai, và cả những điều rất nhỏ, như một con sóng đẹp hay một vỏ sò có hình thù lạ.Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất ở Minh không phải là những câu chuyện, mà là cách cậu nhìn mọi thứ.
“Cậu có thấy lửa giống con người không?” – Minh hỏi tôi trong một đêm lửa trại.
Tôi lắc đầu.
“Lửa có thể sưởi ấm, cũng có thể thiêu rụi. Con người cũng vậy. Quan trọng không phải là bản chất, mà là cách nó được đặt vào đâu.”
Tôi nhìn vào ngọn lửa trước mặt. Lần đầu tiên, tôi không còn thấy nó chỉ là thứ để đốt cháy, mà là một thứ có linh hồn.



