Người có công giúp đỡ cách mạng

“Người thanh niên mang trong tim ngọn lửa độc lập” – Hồ Chí Minh

Có những con người sinh ra không chỉ để sống cho riêng mình. Họ sống để thắp lên hy vọng cho cả một dân tộc. Trong những năm tháng đất nước chìm trong đêm dài nô lệ, đã có một người thanh niên mang trong tim mình ngọn lửa khát vọng tự do – người mà hôm nay chúng ta kính yêu gọi bằng hai tiếng thân thương: Bác Hồ.

Thái Nguyên24/03/2026Trần Thị Thêm (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ðầu thế kỷ XX, khi Việt Nam đang chịu ách đô hộ của thực dân, phong trào yêu nước liên tiếp nổ ra nhưng đều rơi vào bế tắc. Giữa hoàn cảnh ấy, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đã trăn trở một câu hỏi lớn: “Làm thế nào để cứu nước?”. Không chọn con đường khoa bảng hay an phận với cuộc sống bình thường, ngày 5/6/1911, tại Bến Nhà Rồng, Người quyết định ra đi tìm đường cứu nước. Ðó không chỉ là một chuyến đi, mà là bước khởi đầu cho hành trình ba mươi năm bôn ba đầy gian khổ.

Trên hành trình ấy, Người đã đặt chân đến nhiều quốc gia ở châu Âu, châu Phi, châu Mỹ. Người làm đủ nghề để mưu sinh: phụ bếp trên tàu, cào tuyết giữa mùa đông lạnh giá, lao động trong xưởng ảnh… Cuộc sống nơi đất khách không hề dễ dàng. Nhưng chính trong gian khó, Người thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ của những người lao động bị áp bức trên khắp thế giới. Từ đó, Người nhận ra rằng cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc Việt Nam không tách rời cuộc đấu tranh chung của nhân loại vì tự do và công bằng.

Năm 1920, khi đọc được Luận cương của Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa, Người đã tìm thấy con đường cách mạng đúng đắn cho dân tộc mình. Từ một người yêu nước trở thành một chiến sĩ cộng sản, Người tin rằng chỉ có cách mạng vô sản mới giải phóng được dân tộc khỏi xiềng xích nô lệ. Niềm tin ấy trở thành ngọn lửa soi sáng suốt cả cuộc đời hoạt động cách mạng của Người.

Năm 1941, sau ba mươi năm xa Tổ quốc, Người trở về Pác Bó (Cao Bằng) để trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước. Sống trong hang đá, ăn cháo bẹ rau măng, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, nhưng tinh thần của Người vẫn lạc quan, kiên định. Chính sự lãnh đạo sáng suốt ấy đã đưa đến thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Ðình, Người thay mặt Chính phủ lâm thời đọc bản Tuyên ngôn Ðộc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Từ đây, dân tộc Việt Nam bước sang một trang sử mới.

Ðiều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là tầm vóc vĩ đại của một lãnh tụ, mà còn là trái tim nhân hậu và sự giản dị của Người. Dù ở cương vị Chủ tịch nước, Người vẫn sống thanh bạch, gần gũi với nhân dân. Cả cuộc đời Người là minh chứng cho một chân lý giản dị mà cao đẹp: sống là để cống hiến.

Nhìn lại “thời hoa lửa” của dân tộc, tôi nhận ra rằng ngọn lửa lớn nhất không chỉ là khói lửa chiến tranh, mà là ngọn lửa lý tưởng cháy trong tim những con người yêu nước. Nếu ngày ấy, Người thanh niên Nguyễn Tất Thành không dám bước ra khỏi vùng an toàn, không dám đối mặt với gian khổ, có lẽ lịch sử đã rẽ sang một hướng khác.

Hôm nay, chúng ta sống trong hòa bình, được học tập và phát triển. Chúng ta không còn phải cầm súng ra trận, nhưng chúng ta có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và nước mắt. Câu chuyện về Bác nhắc nhở tôi rằng: tuổi trẻ đẹp nhất khi biết sống vì một mục tiêu lớn lao, khi dám ước mơ và dám hành động vì tương lai đất nước.

“Câu chuyện thời hoa lửa” vì thế không chỉ nằm trong những trang sử cũ. Nó đang tiếp tục được viết nên bởi mỗi người trẻ hôm nay – khi chúng ta học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm và nuôi dưỡng trong tim mình một ngọn lửa lý tưởng.

Và tôi tin rằng, chừng nào ngọn lửa ấy còn cháy, thì tinh thần của thời hoa lửa sẽ còn sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn