NGƯỜI THANH NIÊN NGUYỄN TẤT THÀNH VÀ HÀNH TRÌNH TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
Có những bước chân tưởng như rất bình thường, nhưng về sau lại trở thành dấu mốc làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng ở Sài Gòn, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Tổ quốc trên con tàu Amiral Latouche-Tréville để bắt đầu hành trình tìm con đường giải phóng dân tộc. Khi ấy, Nguyễn Tất Thành mới 21 tuổi.
Đó không phải là một chuyến đi tìm kiếm cuộc sống riêng cho mình. Đằng sau quyết định ấy là câu hỏi lớn của một người thanh niên trước cảnh đất nước mất độc lập, nhân dân chịu ách thống trị của thực dân Pháp: Làm thế nào để dân tộc Việt Nam giành lại được độc lập?
TỪ QUÊ HƯƠNG ĐẾN QUYẾT ĐỊNH RA ĐI
Nguyễn Tất Thành sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890 tại làng Hoàng Trù, xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, trong một gia đình có truyền thống yêu nước.
Tuổi trẻ của Nguyễn Tất Thành diễn ra trong bối cảnh đất nước đang chịu sự thống trị của thực dân Pháp. Nhiều phong trào yêu nước đã diễn ra, nhiều nhà yêu nước tìm cách cứu nước bằng những con đường khác nhau.
Nguyễn Tất Thành cũng sớm hình thành ý chí tìm một con đường mới.
Năm 1911, tại Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành quyết định ra nước ngoài. Người làm phụ bếp trên tàu để có điều kiện đi nhiều nơi, tìm hiểu các nước phương Tây và quan sát xã hội mà thực dân thường tuyên truyền là văn minh, tiến bộ.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911 vì thế trở thành một dấu mốc đặc biệt trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
NHỮNG NĂM THÁNG BÔN BA TÌM ĐƯỜNG
Từ năm 1911, Nguyễn Tất Thành đi qua nhiều quốc gia, châu lục và làm nhiều công việc khác nhau để sinh sống.
Những năm tháng ấy giúp Người trực tiếp quan sát cuộc sống của người lao động ở nhiều nơi, đồng thời tìm hiểu bản chất của chủ nghĩa thực dân.
Nguyễn Tất Thành không chỉ tìm hiểu nước Pháp mà còn đến nhiều nước thuộc địa và các nước tư bản khác. Từ thực tế đó, Người nhận thấy rằng ở nhiều nơi, người lao động và các dân tộc thuộc địa đều phải chịu áp bức, bất công.
Hành trình ấy không phải một chuyến đi ngắn ngày. Đó là quá trình nhiều năm tìm tòi, khảo nghiệm và suy nghĩ về con đường cứu nước.
Năm 1919, với tên Nguyễn Ái Quốc, Người thay mặt những người Việt Nam yêu nước tại Pháp gửi tới Hội nghị Versailles bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”, đòi các quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng cho nhân dân Việt Nam.
Sự kiện này đưa tên tuổi Nguyễn Ái Quốc đến gần hơn với phong trào cách mạng và phong trào đấu tranh của các dân tộc thuộc địa.
BƯỚC NGOẶT NĂM 1920
Năm 1920 là một dấu mốc đặc biệt quan trọng.
Tại Đại hội Tours của Đảng Xã hội Pháp, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành gia nhập Quốc tế Cộng sản và tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp.
Từ quá trình khảo nghiệm nhiều con đường khác nhau, Nguyễn Ái Quốc từng bước xác định con đường cách mạng vô sản là con đường giải phóng dân tộc Việt Nam.
Đây là bước chuyển có ý nghĩa quan trọng trong tư tưởng và hoạt động cách mạng của Nguyễn Ái Quốc, đồng thời góp phần mở ra hướng đi mới cho phong trào giải phóng dân tộc Việt Nam.
TỪ NGƯỜI TÌM ĐƯỜNG ĐẾN NGƯỜI CHUẨN BỊ CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Sau khi xác định được con đường cách mạng, Nguyễn Ái Quốc tiếp tục hoạt động tích cực để truyền bá tư tưởng cách mạng vào Việt Nam.
Người viết báo, viết sách, tham gia các tổ chức cách mạng và đào tạo những người Việt Nam yêu nước.
Năm 1925, Người thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên tại Quảng Châu, Trung Quốc. Tổ chức này đóng vai trò quan trọng trong việc truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam và đào tạo cán bộ cách mạng.
Tác phẩm “Đường Kách mệnh” được xuất bản năm 1927, trở thành một tài liệu quan trọng trong quá trình chuẩn bị về tư tưởng và tổ chức cho sự ra đời của một chính đảng cách mạng ở Việt Nam.
Đầu năm 1930, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ một người thanh niên ra đi tìm đường cứu nước năm 1911, Nguyễn Ái Quốc đã trải qua gần hai thập kỷ tìm tòi, hoạt động và chuẩn bị cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc.
MỘT CHUYẾN ĐI, MỘT CON ĐƯỜNG, MỘT DẤU MỐC LỊCH SỬ
Hành trình của Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc không phải câu chuyện về một cá nhân đơn độc.
Đó là hành trình gắn với câu hỏi lớn của dân tộc Việt Nam trong những năm đầu thế kỷ XX: tìm một con đường phù hợp để giành lại độc lập.
Từ Bến Nhà Rồng năm 1911 đến Hội nghị thành lập Đảng năm 1930 là cả một quá trình lâu dài, trong đó có những năm tháng lao động, học tập, khảo nghiệm và hoạt động cách mạng ở nhiều quốc gia.
Điều làm nên giá trị lịch sử của hành trình ấy không chỉ nằm ở việc Nguyễn Tất Thành đã đi đến đâu, mà quan trọng hơn là Người đã tìm thấy con đường nào cho dân tộc Việt Nam.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua.
Bến Nhà Rồng hôm nay vẫn là một địa danh gợi nhớ về ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Tổ quốc.
Một chuyến đi bắt đầu từ năm 1911 đã trở thành một trong những dấu mốc quan trọng của lịch sử cách mạng Việt Nam.
BÀI HỌC CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY
Câu chuyện về Nguyễn Tất Thành nhắc nhở thế hệ trẻ rằng những thay đổi lớn lao thường bắt đầu từ một lý tưởng lớn và sự kiên trì theo đuổi mục tiêu.
Tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập, lao động và phát triển. Vì vậy, trách nhiệm của mỗi đoàn viên, thanh niên là biết trân trọng những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng mồ hôi, trí tuệ và cả sự hy sinh.
Tinh thần dám nghĩ, dám đi, dám tìm tòi và kiên trì trước khó khăn của người thanh niên Nguyễn Tất Thành hơn một thế kỷ trước vẫn còn nguyên giá trị đối với tuổi trẻ hôm nay.
Lịch sử không chỉ để nhớ. Lịch sử còn để mỗi thế hệ hiểu mình đang đứng ở đâu, được thừa hưởng điều gì và cần làm gì để xứng đáng với những người đã đi trước.
Nguồn tham khảo: Các tài liệu lịch sử chính thống về Chủ tịch Hồ Chí Minh, hành trình tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc; tài liệu của Bảo tàng Hồ Chí Minh và các công trình nghiên cứu lịch sử về Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh.



