NGƯỜI THANH NIÊN TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG – NGUYỄN VĂN TRỖI
NGƯỜI THANH NIÊN TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG – NGUYỄN VĂN TRỖI Nhắc đến những năm tháng chiến tranh ác liệt, người ta không thể quên hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước họng súng kẻ thù – Nguyễn Văn Trỗi. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên giữa những ngày đất nước chia cắt. Không chấp nhận cảnh quê hương bị giày xéo, anh sớm tham gia cách mạng. Trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ: phải góp sức mình để đất nước được độc lập. Năm ấy, anh nhận nhiệm vụ đặc biệt. Dù biết nguy hiểm cận kề,
NGƯỜI THANH NIÊN TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG – NGUYỄN VĂN TRỖI
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh ác liệt, người ta không thể quên hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước họng súng kẻ thù – Nguyễn Văn Trỗi.
Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, lớn lên giữa những ngày đất nước chia cắt. Không chấp nhận cảnh quê hương bị giày xéo, anh sớm tham gia cách mạng. Trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ: phải góp sức mình để đất nước được độc lập.
Năm ấy, anh nhận nhiệm vụ đặc biệt. Dù biết nguy hiểm cận kề, anh vẫn không hề do dự. Nhưng rồi, kế hoạch không thành, anh bị bắt. Những ngày trong tù là chuỗi ngày tra tấn tàn khốc. Kẻ thù dùng mọi cách để ép anh khai báo, nhưng anh vẫn im lặng.
Trước tòa án của địch, anh không cúi đầu. Trái lại, anh hiên ngang khẳng định lý tưởng của mình. Lời nói của anh đanh thép, dứt khoát, khiến ngay cả kẻ thù cũng phải sững sờ.
Ngày ra pháp trường, anh vẫn bình tĩnh lạ thường. Khi bị bịt mắt, anh dõng dạc yêu cầu:
– “Hãy để tôi nhìn đất nước tôi lần cuối!”
Khoảnh khắc ấy, anh cất cao tiếng hô:
– “Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô vang vọng giữa không gian, như xé toạc bầu trời u ám. Rồi loạt súng nổ vang… nhưng tinh thần của anh thì không bao giờ tắt.
Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống, nhưng tên anh đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của một thế hệ thanh niên sống trọn vẹn vì Tổ quốc.



