NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM ẤY
Mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, ánh mắt chú Diệp Anh Tuấn lại xa xăm như đang tìm về một miền ký ức cũ. Đó là những ký ức của tuổi đôi mươi đầy nhiệt huyết, của những ngày sống giữa bom đạn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Chú Tuấn sinh năm 1955 tại thị trấn Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, chú cũng như bao thanh niên thời ấy luôn mang trong mình khát vọng được góp sức cho quê hương. Năm 1978, khi chiến sự ở biên giới Tây Nam bùng nổ, tiếng gọi của Tổ quốc lại vang lên. Không đắn đo suy nghĩ, chú tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ.
Ngày lên đường, hành trang của chàng trai trẻ khi ấy chẳng có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo và niềm tin mãnh liệt rằng mình đang làm một việc có ích cho đất nước.
Chú được phân công làm Thư ký quân số của Trung đoàn 1 Thanh niên Xung phong. Nghe qua, nhiều người nghĩ đó là công việc nhẹ nhàng bên giấy tờ sổ sách. Nhưng thực tế chiến trường lại hoàn toàn khác. Ngoài nhiệm vụ thống kê quân số, chú cùng đồng đội còn tham gia tải đạn, vận chuyển lương thực, đào công sự và phục vụ các hoạt động chiến đấu của đơn vị.
Những ngày ấy vô cùng gian khổ. Có những đêm cả đơn vị phải hành quân trong bóng tối. Những con đường đất đỏ lầy lội sau cơn mưa, những cánh rừng âm u và tiếng súng vọng về từ phía trước khiến ai cũng hiểu rằng hiểm nguy luôn ở rất gần.
Nhớ lại quãng thời gian ấy, chú chỉ cười hiền:
“Lúc đó còn trẻ nên chẳng nghĩ nhiều. Đồng đội đi đâu thì mình đi đó. Chỉ biết cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, còn sống chết thì giao cho số phận.”
Câu nói giản dị ấy lại chứa đựng biết bao sự gan dạ của một thế hệ đã quen đối mặt với hiểm nguy.
Điều mà chú nhớ nhất là ngày 6 tháng 1 năm 1979. Hôm ấy, chiến dịch phản công trên biên giới Tây Nam chính thức bắt đầu. Từ chiều, tiếng súng vang lên liên hồi. Tiếng pháo nổ rung chuyển cả một vùng trời. Những đoàn xe, đoàn quân nối tiếp nhau tiến về phía trước.
Chú kể rằng chưa bao giờ mình chứng kiến một không khí khẩn trương đến như vậy. Ai cũng hiểu đây là thời khắc quan trọng của chiến dịch. Trong tiếng bom đạn dồn dập, những người thanh niên xung phong vẫn miệt mài với công việc của mình, bảo đảm lương thực, đạn dược và thông tin cho đơn vị.
Sáng hôm sau, tin vui chiến thắng được truyền về. Phnom Penh đã được giải phóng.
Cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Những cái bắt tay thật chặt, những nụ cười rạng rỡ hiện lên trên những khuôn mặt còn lấm lem bụi đất. Sau nhiều ngày căng thẳng, cuối cùng họ cũng được cảm nhận niềm hạnh phúc của chiến thắng.
Nhưng chiến tranh chưa bao giờ chỉ có niềm vui.
Giọng chú Tuấn chùng xuống khi nhắc đến người đồng đội thân thiết của mình – anh Mạc Tuấn Sơn, Đại đội phó quê Thanh Mỹ.
Hôm ấy, giữa lúc đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ, một đồng đội chạy đến báo tin:
“Anh Tuấn ơi, anh Sơn bị thương rồi!”
Nghe tin, ai cũng bàng hoàng. Anh Sơn được đưa đi cấp cứu nhưng vết thương quá nặng. Anh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc đến người đồng đội ấy, đôi mắt chú vẫn ánh lên nỗi xúc động. Với chú, chiến tranh không chỉ là những trận đánh hay chiến công, mà còn là những người đồng đội đã ngã xuống để những người còn sống được trở về.
Ngày đất nước thanh bình, chú Tuấn trở về quê hương Long Hồ. Cuộc sống bước sang một trang mới, nhưng ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn luôn theo chú trong từng chặng đường đời.
Hôm nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, chú vẫn tích cực tham gia công tác địa phương với vai trò Đội trưởng Văn phòng ấp Thạnh Hưng, xã Phú Quới. Dù không còn khoác trên mình màu áo của những năm tháng chiến tranh, nhưng tinh thần trách nhiệm và lòng nhiệt huyết của người thanh niên xung phong năm nào vẫn còn nguyên vẹn.
Ngồi bên hiên nhà, kể lại câu chuyện tuổi trẻ của mình, chú Tuấn không nói nhiều về những khó khăn hay mất mát mà mình đã trải qua. Điều chú nhắc đến nhiều nhất là tình đồng đội, là niềm tự hào khi được cống hiến cho đất nước.
Có lẽ, đó cũng là điều đẹp nhất mà chiến tranh để lại trong trái tim người cựu Thanh niên Xung phong năm ấy. Một tuổi trẻ đã đi qua khói lửa, nhưng ngọn lửa yêu nước và trách nhiệm với quê hương thì vẫn luôn cháy sáng cho đến tận hôm nay.



