Cựu chiến binh

Người thắp lại ngọn đèn xưa -11A8

Rời phòng bác Vượng, chúng tôi sang thăm bác Minh ở căn phòng số 4. Căn phòng nhỏ đầy cơm vương vãi và bác gái vừa đỡ người chồng thương bệnh binh đứng dậy sau cú ngã. Thấy chúng tôi vào, bác gái niềm nở đón tiếp trong khi tay vẫn giữ chặt lấy bác trai. Bác Minh bị thương ở chân nên đi lại sinh hoạt khá khó khăn. Bác Lê Duy Minh là cựu chiến binh chống Mỹ, qua giọng nói thều thào, nhưng khuôn mặt vẫn rạng ngời, tôi thấy rõ được nét tự hào trong ánh mắt ấy. vnp-thuong-binh1.jpg Bác Lan đang gi

Ninh Bình22/04/2026Trần thái an (11A8)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rời phòng bác Vượng, chúng tôi sang thăm bác Minh ở căn phòng số 4. Căn phòng nhỏ đầy cơm vương vãi và bác gái vừa đỡ người chồng thương bệnh binh đứng dậy sau cú ngã.

Thấy chúng tôi vào, bác gái niềm nở đón tiếp trong khi tay vẫn giữ chặt lấy bác trai. Bác Minh bị thương ở chân nên đi lại sinh hoạt khá khó khăn.

Bác Lê Duy Minh là cựu chiến binh chống Mỹ, qua giọng nói thều thào, nhưng khuôn mặt vẫn rạng ngời, tôi thấy rõ được nét tự hào trong ánh mắt ấy.

vnp-thuong-binh1.jpg

Bác Lan đang giúp chồng mình uống nước kể về những tháng ngày khó khăn tại khu nhà điều dưỡng. (Ảnh: Ngọc Ngọc/Vietnam+)

Bác Minh nhập ngũ từ khi tuổi còn trẻ. Trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, bác mang trên mình thương tật nặng và được chuyển về Trung tâm Thuận Thành từ năm 1973.

Tại đây, bác gặp bác Lan, người con gái Bắc Ninh và tình yêu của họ nảy nở và bền bỉ đến tận bây giờ. Bác Lan kể, ngày ấy lấy chồng thương binh không dễ dàng gì. Bác từng bị gia đình phản đối: “Lấy nó về làm gì, tương lai không có, hạnh phúc không có. Nhất quyết không lấy!"Nghe bác Lan kể chuyện, dù không nói rõ được, nhưng bác Minh vẫn luôn nhìn vợ mình với nụ cười hiền từ.

Giờ đây, khi bác Minh yếu dần theo năm tháng, bác Lan vẫn ở bên, chăm sóc chồng từng chút một. “Mấy lần trung tâm chuẩn bị sẵn quan tài, điếu văn. Họ còn đọc cho ông nghe, hỏi ý kiến ​​xem có vần không, có xuôi không?” bác cười nhẹ, ánh mắt ẩn một chút buồn.

Mỗi ngày, bác đều hỏi chồng thích ăn gì, rồi tự nấu nướng, bón thúc từng thìa cháo, từng sợi mỳ. Sáng đến, bác cẩn thận nâng cao ông dậy, giúp ông rửa mặt, rồi nhẹ nhàng cõng ông ra nhà vệ sinh. Bác bảo: “Các bác thương binh khác hay trêu tôi: 'Trông như thế mà cõng được cả ông à?'" Chúng tôi nhìn hai bác mới thấm thía được tình yêu của vợ chồng người lính lớn lao và trách nhiệm đến nhường nào.

Bác Lan kể về những lần ngã đập đầu của chồng mình, mọi nơi trong phòng đều có dấu tích ông ngã, có lần ngã đập đầu gãy cả chìa khóa đang cắm vào tủ. Trời lạnh hơn, các cơn đau tái phát, số lần bác Minh ngã cũng nhiều hơn.

Bác Lan cũng thật lòng chia sẻ với chúng tôi: “Các ông thương binh nhiều lúc đuổi vợ về vì thương vợ, sợ vợ khổ, những lúc như thế bác hay trêu: “Ông ơi, có tôi ở đây vui hẳn ông nhỉ?”, ông cười.

Thương chồng phải đi viện liên tục, bác Lan tự đồng hành, thay thế cả hộ lý. Khi ông ngọng, nói khó nghe, bác lắng nghe từng lời, dù nhiều lúc chưa hiểu. Bác Lan từng tâm sự: “Ngày trước lấy chồng thương binh là vinh dự lớn lắm. Tôi không thấy sợ, chỉ thấy thương.”

Nói về những khó khăn vất vả khi chăm sóc thương binh, bác Lan chia sẻ: “Việc chăm sóc khó khăn là thế, nhưng từ đầu tôi đã không ngại. Tình yêu tôi dành cho anh ấy quá lớn.”

Bên cạnh sự chăm sóc của người thân, gia đình, các bác ở đây nhận được sự săn sóc nhiệt tình từ các y, bác sĩ. Bác sĩ Ngô Huy Phô - Trưởng phòng y tế, là người trực tiếp thăm khám và chữa trị cho các bác. Bác Phô chia sẻ về những khó khăn, những nỗi đau mà các thương bệnh binh đang phải chịu đựng mỗi ngày.

“Các bác ở đây có mức thương tật từ 81-100%, những lúc đau quá, ngoài dùng thuốc giảm đau các bác không thể chịu được, người thì đấm vào chân mình, tự cấu véo, thậm chí khi đau quá các bác giật xe thật mạnh đi vòng quanh Trung tâm để quên đi cơn đau, những điều này khác hẳn với các bệnh nhân ở ngoài," bác sĩ Phô nói.

Việc các bác cáu gắt vì cơn đau là điều dễ hiểu, bác sĩ Phô và các y bác sĩ khác vẫn luôn bảo ban, động viên nhau cố gắng thật nhẫn nại, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

vnp-thuong-binh5.jpg

Bác sĩ Phô (bên trái) vừa thăm hỏi, vừa xoa bóp cho các bác thương binh. (Ảnh: Bảo Ngọc/Vietnam+)

Trong dịp ghé thăm này, chúng tôi có cơ hội gặp mặt Bác sĩ-Giám đốc Trung tâm điều dưỡng Thuận Thành - Nguyễn Thanh Hương để lắng nghe những chia sẻ cũng như khó khăn của Trung tâm.

Việc chăm sóc các thương bệnh binh ở đây không chỉ điều trị bằng thuốc mà còn thông qua điều trị bằng công tác tâm lý. “Để làm được điều đó, ngoài giờ làm công tác chuyên môn, mọi người trong trung tâm dành thời gian tâm sự với các bác để hiểu được hoàn cảnh của gia đình, mỗi bác một hoàn cảnh riêng”, bác sĩ chia sẻ.

Khi hiểu được hoàn cảnh, đội ngũ nhân viên y, bác sĩ tại đây sẽ chủ động chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, động viên với nhiều hình thức như vừa ngồi vừa xoa bóp vừa day bấm huyệt, nhổ tóc sâu; vừa trò chuyện hỏi thăm vừa xoa bóp các vùng đau vai gáy.

Bác sỹ Hương chia sẻ: “Chúng tôi luôn ý thức được rằng công tác chăm sóc sức khỏe cho người có công với cách mạng không chỉ là một nhiệm vụ chính trị mà còn có ý nghĩa đặc biệt, thể hiện sự tri ân với các thế hệ đi trước - những người đã không quản ngại nguy hiểm, hy sinh bản thân vì độc lập, tự do của dân tộc."

Đó cũng là ý thức trách nhiệm mà đội ngũ y, bác sĩ tại Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành luôn ghi nhớ và khắc sâu để cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe cho các bác cựu chiến binh tại đây.

Chúng tôi rời Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành khi đã quá buổi chiều, được lắng nghe những chia sẻ của các bác, các cô ở đây, chúng tôi lại thấm thía hơn nỗi đau chiến tranh để lại và càng biết ơn về thế hệ cha anh đi trước đã không quản ngại mưa bom bão đạn để giành lại nền độc lập nước nhà như ngày hôm nay.

Sự hy sinh đầy thầm lặng nhưng cũng đầy tự hào càng góp phần tô thắm truyền thống 80 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng.

Mốc kỷ niệm 80 năm cũng là dịp để chúng ta nhìn lại, tôn vinh những con người đã góp phần tạo nên diện mạo Việt Nam hôm nay. Họ chính là những người âm thầm, vững chắc làm nên nền tảng cho những chiến công và các giá trị trường tồn của dân tộc./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thắp lại ngọn đèn xưa -11A8 | Câu chuyện thời hoa lửa