Bài viết

Người thắp lửa trên đỉnh đèo

An Giang17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỉnh đèo gió lớn, đêm tối khó nhìn đường. Anh Lợi được giao nhiệm vụ thắp lửa làm dấu cho đoàn xe vận tải. Anh gom củi khô, dựng thành đống nhỏ, che kín để khỏi bị lộ.

Khi nghe tiếng xe tới gần, anh mới châm lửa. Lửa bùng lên nhanh, ánh sáng vừa đủ để xe nhìn thấy đường, không rơi xuống vực. Xe qua, anh dập lửa ngay, tránh máy bay phát hiện.

Cả đêm anh lặp lại việc ấy nhiều lần. Tay anh phồng rộp vì củi, mắt cay vì khói. Nhưng anh không rời vị trí.

Một lần địch phát hiện ánh lửa, bắn tới. Anh Lợi lao vào bụi cây tránh đạn, nhưng vẫn quay lại dập lửa để không lộ. Nhờ đó, đoàn xe thoát.

Sau hòa bình, anh Lợi về quê làm nghề đốt lò gạch. Người ta hỏi sao anh chịu được khói. Anh cười: “Ngày xưa còn chịu được gió đèo.”

Ngọn lửa trên đỉnh đèo không chỉ soi đường cho xe, mà soi đường cho cả niềm tin. Nó nhắc rằng có những người đứng một mình trong gió lạnh để giữ an toàn cho cả đoàn người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người thắp lửa trên đỉnh đèo | Câu chuyện thời hoa lửa