NGƯỜI THẦY ĐI QUA CHIẾN TRANH
Người thương binh quê Hải Hậu vẫn giữ thói quen đến lớp rất sớm mỗi ngày.
Ông chống cây gậy gỗ bước chậm qua sân trường nhưng ánh mắt luôn đầy niềm vui khi nghe tiếng học sinh đọc bài.
Ít ai biết rằng người thầy hiền hậu ấy từng chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị ác liệt.
Trong những giờ học lịch sử, ông thường kể cho học sinh nghe về tình đồng đội và giá trị của hòa bình.
Có lần, một học sinh hỏi:
“Điều khiến thầy nhớ nhất sau chiến tranh là gì?”
Người thầy già im lặng giây lát rồi đáp:
“Là được nghe tiếng trẻ em cười trong hòa bình.”
Câu trả lời giản dị khiến cả lớp lặng đi đầy xúc động.



