Cựu chiến binh

NGƯỜI THẦY GÁC BÚT NGHIÊN VÌ ĐỘC LẬP TỰ DO

Ninh Bình17/04/2026Nguyễn Thị Thuỷ (Trường Tiểu học Văn Cao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: Tình yêu quê hương qua hai màu áo: Xanh áo lính và Trắng bụi phấn.

Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên từ bục giảng

Giữa những năm tháng miền Bắc hăng say xây dựng Xã hội chủ nghĩa và chi viện cho miền Nam ruột thịt, chàng thanh niên Hoàng Như Cảnh khi ấy đang là một giáo viên trẻ, ngày ngày gắn bó với bảng đen, phấn trắng và những gương mặt học trò ngây thơ.

Tuy nhiên, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, lệnh tổng động viên vang khắp non sông. Đứng trước sự lựa chọn giữa sự bình yên bên trang giáo án và tiếng gọi của chiến trường, người thầy giáo trẻ ấy đã không hề do dự. Bác hiểu rằng: Nếu Tổ quốc không có độc lập, thì mái trường cũng không thể yên vui; nếu không có hòa bình, những con chữ cũng chẳng thể trọn vẹn.

Năm ấy, bác Cảnh cùng bao lớp thanh niên ưu tú đã tạm khép lại những trang giáo án còn dang dở, cất viên phấn vào ngăn bàn để khoác lên mình chiếc áo xanh bộ đội, lên đường ra trận với ý chí "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Những dấu chân qua vùng tuyến lửa

Rời quê hương Liên Minh, bác Cảnh mang theo tinh thần của một người tri thức vào trận địa. Những năm tháng ở chiến trường, đối mặt với bom đạn quân thù và sự khắc nghiệt của rừng thiêng nước độc, phẩm chất của người thầy vẫn luôn tỏa sáng. Bác không chỉ là một người chiến sĩ quả cảm trên tay súng, mà còn là người truyền lửa, động viên tinh thần cho đồng đội trong những giờ nghỉ giải lao bên chiến hào.

Dù thông tin về những trận đánh cụ thể không được kể lại chi tiết, nhưng ta có thể hình dung được sự khốc liệt mà thế hệ của bác đã trải qua. Đó là những đêm hành quân không nghỉ, là những khi chia nhau bát cơm sẻ nửa, và là cả những mất mát hy sinh của đồng đội ngay trước mắt. Tất cả những trải nghiệm ấy đã tôi luyện nên một bản lĩnh kiên cường của người lính cụ Hồ.

Trở về với "phấn trắng, bảng đen"

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ với non sông, khi tiếng bom thôi rền vang trên bầu trời, bác Hoàng Như Cảnh trở về quê hương. Nhưng bác không chọn nghỉ ngơi. Với tâm niệm "còn sức là còn cống hiến", bác lại quay trở về với bục giảng – nơi có những ánh mắt học trò đang chờ đợi.

Sự trở về này mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Những bài giảng của bác bây giờ không chỉ là kiến thức trong sách vở, mà còn được đúc kết từ máu và hoa, từ những trải nghiệm thực tế về lòng yêu nước và sự hy sinh. Người thầy ấy đã dùng chính cuộc đời mình để làm minh chứng sống động nhất cho bài học về lòng tự tôn dân tộc.

Bác tiếp tục dạy học, miệt mài gieo chữ cho đến khi về hưu. Nhiều thế hệ học trò tại địa phương đã trưởng thành từ vòng tay dìu dắt của "người thầy lính" ấy, mang theo cả tri thức và tinh thần thép để xây dựng quê hương.

Giá trị của một tấm gương sáng

Câu chuyện của bác Hoàng Như Cảnh là một minh chứng điển hình cho hình ảnh người trí thức Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh: Sẵn sàng dâng hiến tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và tận tụy cống hiến cho sự nghiệp giáo dục khi hòa bình lập lại.

Hôm nay, tại thôn Hổ Sơn, xã Liên Minh, khi nhắc về bác Cảnh, người dân và học trò không chỉ nhớ về một thầy giáo mẫu mực mà còn là một người lính anh bộ đội Cụ Hồ kiên trung. Câu chuyện "thời hoa lửa" của bác sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, nhắc nhở thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay về ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn