NGƯỜI THẦY GIÁO GIỮ LỚP HỌC GIỮA CHIẾN TRANH
Một thầy giáo ở vùng căn cứ kháng chiến vẫn duy trì lớp học cho trẻ em dù bom đạn chiến tranh diễn ra ác liệt.
Trong chiến tranh, không chỉ những người cầm súng mới góp phần bảo vệ đất nước. Nhiều thầy cô giáo đã âm thầm giữ gìn con chữ cho trẻ em nơi chiến khu.
Nhân chứng là thầy Phạm Văn Đức, nguyên giáo viên tại một vùng căn cứ ở Tây Nguyên thời kháng chiến chống Mỹ.
Thầy kể rằng trường học khi ấy chỉ là những mái tranh dựng tạm giữa rừng. Bàn ghế được làm từ tre nứa, bảng viết bằng gỗ rừng sơn đen. Học sinh đi học phải băng qua suối, leo đồi.
Máy bay địch thường xuyên quần thảo. Mỗi khi nghe tiếng còi báo động, cả lớp lập tức xuống hầm trú ẩn. Có hôm vừa học xong bài thì bom nổ gần đó làm rung chuyển cả khu rừng.
Khó khăn lớn nhất là thiếu sách vở. Nhiều học sinh phải viết bằng than củi lên những tấm bảng gỗ nhỏ. Dù vậy, các em vẫn chăm chỉ học tập.
Thầy Đức nhớ có em học sinh tên Khoa, nhà rất nghèo nhưng ngày nào cũng đến lớp đúng giờ. Một lần trên đường đi học, em bị thương do mảnh bom nhưng hôm sau vẫn chống gậy đến trường.
Điều khiến thầy xúc động nhất là tinh thần ham học của học sinh. Các em hiểu rằng chỉ có học tập mới giúp đất nước phát triển sau chiến tranh.
Ban đêm, thầy còn dạy bình dân học vụ cho người lớn trong làng. Dưới ánh đèn dầu leo lét, mọi người cùng đánh vần từng chữ.
Sau ngày hòa bình lập lại, nhiều học sinh của thầy đã trở thành bác sĩ, kỹ sư và giáo viên. Mỗi lần gặp lại, họ luôn nhắc đến lớp học nhỏ giữa núi rừng năm xưa.
Câu chuyện của thầy Đức cho thấy dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, khát vọng học tập và niềm tin vào tương lai vẫn không bao giờ tắt.



