Người Thấy giáo mặc áo lính
Sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế, ngoài công tác dân vận, tôi còn được giao dạy chữ cho một nhóm trẻ em trong phum.
Lớp học chỉ là căn nhà lợp lá.
Bàn ghế ghép bằng gỗ tạp.
Phấn viết rất ít.
Có hôm tôi dùng than củi để viết lên tấm ván.
Các em chăm chú nhìn từng nét chữ.
Một em trai đứng lên nói bằng tiếng Khmer.
Người phiên dịch mỉm cười:
"Em nói sau này muốn làm thầy giáo."
Nghe vậy, tôi thấy lòng mình ấm lại.
Ngày chia tay, các em hái những bông hoa dại cột thành bó nhỏ.
Một em rụt rè trao cho tôi rồi cúi đầu.
Tôi không hiểu tiếng em nói.
Nhưng ánh mắt trong trẻo ấy đủ để tôi nhớ suốt đời.
4. Những hy sinh, mất mát
Chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ của nhiều đứa trẻ.
Có em không còn cha mẹ.
Có em chưa từng được đến trường.
Mỗi lần cầm viên phấn lên, tôi càng hiểu rằng xây dựng hòa bình cũng quan trọng như bảo vệ hòa bình.
Tri thức luôn là chiếc cầu nối con người với tương lai. Hãy trân trọng cơ hội học tập hôm nay và biết chia sẻ kiến thức với những người xung quanh. Chúng tôi hiểu rằng mỗi cây cầu được thông là thêm một con đường cho cuộc sống trở lại.



