NGƯỜI THẦY GIÁO Ở LẠI
Nguyễn Thị Yến Nhi
Khi chiến tranh xảy ra, nhiều học sinh trong ngôi trường nhỏ lần lượt rời lớp học để lên đường.
Người thầy giáo vẫn ở lại.
Ông tiếp tục dạy những học sinh nhỏ hơn.
Mỗi khi có học trò cũ trở về thăm, ông đều hỏi:
“Em còn nhớ bài học ngày xưa không?”
Học trò cười:
“Em nhớ thầy hơn nhớ bài.”
Ông cũng cười.
Có một học sinh đặc biệt khiến ông nhớ mãi.
Cậu học trò học rất giỏi văn và thường viết những bài về quê hương.
Ngày nhập ngũ, cậu đến chào thầy.
Thầy chỉ nói.
“Đi đâu cũng nhớ mình là người của quê hương này.”
Cậu gật đầu.
Sau đó, cậu không trở lại.
Nhiều năm sau, người thầy vẫn giữ quyển vở cũ của học trò.
Trang cuối có một bài viết chưa hoàn thành.
Tiêu đề là “Ngày em trở về”.
Thầy đọc đi đọc lại.
Câu chuyện chưa bao giờ có đoạn kết.
Nhưng người thầy hiểu rằng đó chính là điều học trò muốn viết.
Một ngày hòa bình, em sẽ trở về.
Thầy sẽ đứng ở cổng trường đón em.
Hai thầy trò sẽ nói chuyện thật lâu.
Chỉ tiếc rằng cuộc gặp ấy không bao giờ xảy ra.
Người thầy tiếp tục giảng dạy thêm nhiều thế hệ.
Mỗi khi học sinh hỏi về chiến tranh, ông không nói bằng những con số.
Ông kể về những học trò của mình.
Những người từng ngồi trong lớp học.
Từng cười đùa.
Từng viết những ước mơ.
Rồi lên đường.
Ông muốn học trò hiểu rằng lịch sử không chỉ là những dòng trong sách.
Lịch sử là cuộc đời của những con người thật.



