NGƯỜI THẦY GIÁO TRẺ VÀ HÀNH TRÌNH TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
Trước khi trở thành nhà lãnh đạo cách mạng, Trần Phú từng là một thầy giáo trẻ tại Trường Tiểu học Cao Xuân Dục ở Vinh. Nhưng những bài học trên bục giảng không thể khiến ông quên đi câu hỏi lớn về số phận dân tộc. Từ một người thầy, Trần Phú đã bước vào con đường hoạt động cách mạng và dành trọn tuổi trẻ cho lý tưởng giải phóng đất nước.
Trong hành trình cuộc đời của Trần Phú, có một giai đoạn thường khiến chúng ta cảm thấy gần gũi: ông từng là một người thầy giáo.
Sau khi đỗ đầu kỳ thi Thành Chung tại Huế năm 1922, Trần Phú được bổ nhiệm làm giáo viên Trường Tiểu học Cao Xuân Dục tại Vinh. Theo các tư liệu về cuộc đời đồng chí, trong những năm làm nghề dạy học, Trần Phú là một giáo viên dạy giỏi, yêu học trò, có tinh thần đoàn kết với đồng nghiệp và quan tâm đến việc khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước trong thế hệ trẻ.
Có thể hình dung Trần Phú khi ấy là một thanh niên có học vấn, có nghề nghiệp ổn định và tương lai rộng mở.
Nhưng bên ngoài lớp học là một đất nước đang sống dưới ách thống trị của thực dân.
Những người trẻ như Trần Phú không thể không suy nghĩ về tương lai dân tộc.
Đất nước sẽ đi về đâu?
Người Việt Nam phải làm gì để giành lại độc lập?
Đó không chỉ là câu hỏi của riêng Trần Phú mà là trăn trở chung của cả một thế hệ thanh niên yêu nước đầu thế kỷ XX.
Trong thời gian ở Vinh, Trần Phú tham gia Hội Phục Việt, một tổ chức yêu nước của thanh niên và trí thức. Quá trình hoạt động trong tổ chức này giúp ông tiếp xúc sâu hơn với phong trào cách mạng và những tư tưởng mới. Sau này, Hội Phục Việt đổi tên và phát triển thành Tân Việt Cách mạng Đảng.
Con đường từ một người thầy giáo đến một nhà hoạt động cách mạng không diễn ra trong một ngày.
Đó là quá trình tìm kiếm.
Là quá trình học hỏi.
Là quá trình nhận ra rằng lòng yêu nước cần được đặt trong một con đường và phương pháp đấu tranh phù hợp.
Năm 1926, Trần Phú sang Quảng Châu, Trung Quốc, tham gia hoạt động cách mạng và bàn việc hợp nhất với Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Tại đây, ông tiếp tục được tiếp xúc với phong trào cách mạng Việt Nam và những tư tưởng tiến bộ đang lan rộng trong khu vực. Sau đó, Trần Phú sang Liên Xô học tập tại Trường Đại học Lao động Cộng sản Phương Đông.
Đối với một người trẻ, quyết định rời bỏ cuộc sống tương đối ổn định để bước vào con đường hoạt động bí mật là một sự lựa chọn đầy thử thách.
Con đường ấy đồng nghĩa với hiểm nguy.
Đồng nghĩa với xa gia đình.
Đồng nghĩa với khả năng bị bắt, bị tù đày.
Nhưng Trần Phú đã lựa chọn.
Điều đáng chú ý là nền tảng của một người thầy vẫn theo ông trong suốt hành trình cách mạng.
Một nhà giáo luôn cần học tập.
Một nhà giáo cần truyền đạt tri thức.
Một nhà giáo cần tin vào sức mạnh của sự hiểu biết.
Sau này, khi trở thành cán bộ cách mạng, Trần Phú tiếp tục coi trọng lý luận, công tác tuyên truyền và việc xây dựng tổ chức.
Những năm tháng học tập ở nước ngoài đã trang bị cho ông cơ sở lý luận để trở về nước đảm nhận những nhiệm vụ lớn.
Năm 1930, khi trở về Việt Nam, Trần Phú được giao nhiệm vụ dự thảo Luận cương Chính trị của Đảng. Đây là nhiệm vụ đòi hỏi không chỉ lòng nhiệt thành mà còn cả tri thức, khả năng nghiên cứu và tư duy lý luận.
Có thể nói, hành trình của Trần Phú từ bục giảng đến con đường cách mạng là một hành trình của tuổi trẻ đi tìm câu trả lời cho trách nhiệm của mình với đất nước.
Ông đã không bằng lòng với việc chỉ sống tốt cho riêng mình.
Ông muốn làm một điều gì đó cho dân tộc.
Và khi tìm thấy con đường mà mình tin tưởng, ông đã dành toàn bộ tuổi trẻ cho lựa chọn ấy.
Ngày nay, nhìn lại hình ảnh người thầy giáo Trần Phú, chúng ta càng hiểu hơn ý nghĩa của hai chữ “lý tưởng”.
Lý tưởng không nhất thiết bắt đầu bằng những điều thật lớn lao.
Đôi khi, nó bắt đầu từ một câu hỏi.
Tại sao đất nước mình lại như thế?
Mình có thể làm gì?
Mình cần học thêm điều gì để góp phần thay đổi thực tại?
Trần Phú đã bắt đầu hành trình của mình bằng những câu hỏi như thế.
Và câu trả lời của ông không nằm trên một trang giấy.
Nó nằm trong cả cuộc đời.
Từ một thầy giáo trẻ ở Vinh, ông trở thành người hoạt động cách mạng, rồi trở thành người dự thảo Luận cương Chính trị tháng 10/1930 và Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng.
Cuộc đời ấy nhắc nhở chúng ta rằng tuổi trẻ có thể bắt đầu từ những vị trí rất bình dị.
Điều quan trọng là người trẻ biết mình sống vì điều gì.
Trong “thời hoa lửa” của Trần Phú, ông đã không chọn một con đường dễ dàng.
Ông chọn con đường mà mình tin là cần thiết cho đất nước.
Và từ người thầy giáo trẻ năm nào, Trần Phú đã trở thành một biểu tượng của trí tuệ, lý tưởng và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.



