Bài viết

Người thầy giữa vùng sơ tán

Câu chuyện kể về thầy giáo Phúc, người đã mang con chữ đến cho trẻ em trong một vùng sơ tán giữa những năm tháng chiến tranh. Dù lớp học đơn sơ và cuộc sống nhiều thiếu thốn, thầy vẫn kiên trì gieo mầm tri thức, nuôi dưỡng ước mơ cho thế hệ tương lai.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Phạm Quang Tiến (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến thời chiến, nhiều người thường nghĩ đến những trận đánh ác liệt và sự hy sinh của các chiến sĩ nơi tiền tuyến. Tuy nhiên, trong những năm tháng ấy còn có biết bao con người âm thầm cống hiến trên những mặt trận khác. Một trong số đó là những người thầy giáo đã giữ gìn ngọn lửa tri thức giữa bom đạn chiến tranh. Câu chuyện về thầy Phúc là một kỷ niệm đẹp của một thời hoa lửa.

Năm ấy, chiến tranh lan rộng khiến nhiều trường học ở thành phố phải sơ tán về vùng nông thôn. Thầy Phúc được phân công đến một khu sơ tán nằm sâu trong vùng đồi núi. Nơi đây không có lớp học khang trang, cũng chẳng có bàn ghế đầy đủ. Học sinh học dưới những mái lá đơn sơ được dựng tạm giữa rừng.

Những ngày đầu, công việc gặp rất nhiều khó khăn. Sách giáo khoa thiếu thốn, giấy viết hiếm hoi. Có em phải dùng lại những trang giấy cũ đã viết một mặt. Có em đi học với đôi chân trần vì gia đình quá nghèo. Thế nhưng, trong ánh mắt các em luôn ánh lên niềm ham học.

Thầy Phúc hiểu rằng chiến tranh có thể phá hủy nhiều thứ, nhưng không được phép lấy đi cơ hội học tập của trẻ em. Vì vậy, thầy luôn cố gắng tìm mọi cách để duy trì lớp học. Những tấm bảng được làm từ gỗ cũ, phấn viết được chia thành từng đoạn nhỏ để sử dụng tiết kiệm.

Có những hôm đang giảng bài, tiếng còi báo động vang lên. Thầy trò lập tức di chuyển xuống hầm trú ẩn. Sau khi nguy hiểm qua đi, mọi người lại trở về tiếp tục bài học như chưa có chuyện gì xảy ra. Sự kiên trì ấy khiến ai cũng cảm phục.

Ngoài giờ học, thầy còn đến từng gia đình vận động phụ huynh cho con em tiếp tục đến lớp. Thầy tin rằng tri thức sẽ giúp các em xây dựng đất nước sau chiến tranh. Chính niềm tin ấy đã giúp thầy vượt qua mọi khó khăn.

Trong lớp học của thầy có một cậu bé tên Lâm rất chăm chỉ. Gia đình em nghèo, cha đang ở ngoài mặt trận. Nhiều lần Lâm định nghỉ học để phụ giúp mẹ làm việc đồng áng. Biết chuyện, thầy Phúc thường đến động viên và dành thời gian kèm cặp em nhiều hơn.

Nhờ sự giúp đỡ của thầy, Lâm tiếp tục học tập và đạt thành tích tốt. Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, cậu bé ấy trở thành một kỹ sư xây dựng, góp phần kiến thiết quê hương. Trong lễ tốt nghiệp đại học, người đầu tiên Lâm nghĩ đến chính là người thầy năm xưa.

Chiến tranh kết thúc, ngôi trường sơ tán không còn nữa. Nhưng những học sinh từng học dưới mái lá đơn sơ ấy vẫn luôn nhớ đến thầy Phúc với lòng biết ơn sâu sắc. Đối với họ, thầy không chỉ là người dạy chữ mà còn là người truyền cho họ niềm tin vào tương lai.

Câu chuyện về người thầy giữa vùng sơ tán cho thấy rằng trong một thời hoa lửa, giáo dục vẫn được gìn giữ bằng tất cả sự tận tâm và trách nhiệm. Những người thầy như thầy Phúc đã âm thầm góp phần xây dựng nền móng cho tương lai đất nước. Đó là một sự cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng cao quý, đáng để các thế hệ hôm nay trân trọng và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn