Người thầy không bục giảng
Có những người không cầm súng, nhưng vẫn đi qua một cuộc chiến của riêng mình. Nông Văn Quốc là một người như thế.
Ông không ra trận, không đối mặt với bom đạn. Con đường ông chọn là con đường của tri thức. Là hiệu phó một trường học vùng cao, ông dành trọn tâm huyết cho việc dạy học – một công việc tưởng chừng bình lặng, nhưng lại đầy gian nan.
Những lớp học đơn sơ, những con đường đất lầy lội, những học trò còn thiếu thốn đủ bề – tất cả là thử thách mỗi ngày. Nhưng ông không rời bỏ. Ngược lại, ông càng gắn bó hơn, bởi ông hiểu rằng tri thức chính là con đường duy nhất giúp các em thay đổi tương lai.
Có những ngày trời mưa, đường trơn, ông vẫn đến lớp. Có những lúc sức khỏe không đảm bảo, ông vẫn cố gắng đứng trên bục giảng. Không phải vì trách nhiệm đơn thuần, mà vì một niềm tin: nếu mình dừng lại, ai sẽ tiếp tục?
Nhưng rồi, bệnh tật không buông tha. Trong điều kiện y tế còn hạn chế, ông không thể vượt qua. Năm 1983, ông ra đi.
Sự ra đi của ông không có tiếng súng, nhưng lại để lại một khoảng trống rất lớn. Ông không ngã xuống nơi chiến trường, nhưng đã “hy sinh” theo một cách khác – lặng lẽ, bền bỉ, và đầy ý nghĩa.
Có những người thầy không cần đứng trên bục giảng mãi mãi – bởi chính cuộc đời họ đã là một bài học.



