Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Người thầy không chịu đầu hàng số phận

Người thầy không chịu đầu hàng số phận

Đắk Lắk25/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hải Phòng22/08/2026phường Thủy Nguyên (phường Thủy Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1859, quân Pháp tấn công Gia Định. Đúng thời điểm ấy, Nguyễn Đình Chiểu đang phải đối diện với một mất mát lớn: đôi mắt của ông đã không còn nhìn thấy ánh sáng.

Nhưng việc mất thị lực không khiến ông từ bỏ cuộc sống. Ông trở về quê mở trường dạy học, bốc thuốc chữa bệnh và sáng tác văn chương. Người dân trong vùng kính trọng ông gọi là Đồ Chiểu.

Khi thực dân Pháp mở rộng xâm lược Nam Bộ, Nguyễn Đình Chiểu không thể cầm gươm ra trận như những nghĩa quân khác. Ông chọn một cách chiến đấu khác: dùng ngòi bút.

Trong những tác phẩm của mình, ông ca ngợi những người nông dân áo vải đứng lên chống giặc và phê phán những kẻ đầu hàng. Tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc là một trong những bài văn nổi tiếng nhất của ông.

Những người nghĩa sĩ trong tác phẩm không phải tướng lĩnh hay quan quân chuyên nghiệp. Họ vốn là những người nông dân quen với việc cày ruộng. Khi đất nước bị xâm lược, họ bỏ cuốc, cầm vũ khí và bước ra chiến trường.

Nguyễn Đình Chiểu đã biến sự hy sinh của họ thành những hình tượng bất tử trong văn học.

Nhiều người từng khuyên ông hợp tác với chính quyền Pháp hoặc rời khỏi vùng đất đang bị chiếm đóng để tránh nguy hiểm. Nhưng ông từ chối.

Dù mù lòa, ông vẫn dạy học. Dù không thể trực tiếp chiến đấu, ông vẫn viết. Dù đất nước mất nhiều vùng đất, ông vẫn giữ niềm tin vào chính nghĩa.

Nguyễn Đình Chiểu qua đời năm 1888 tại Ba Tri, Bến Tre.

Cuộc đời ông chứng minh rằng có những người mất đi ánh sáng của đôi mắt nhưng vẫn có thể trở thành “ngọn đèn” cho người khác. Chính những trang văn của ông đã giữ lại hình ảnh người dân Nam Bộ kiên cường trong một giai đoạn đầy biến động của lịch sử

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn