Người Thầy Thuốc
Người Thầy Thuốc
Bệnh xá nhỏ giữa vùng quê nghèo luôn sáng đèn mỗi đêm vì bác sĩ Lâm gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Chiến tranh khiến thuốc men thiếu thốn, thương bệnh binh lại ngày càng nhiều.
Dù vậy, ông chưa từng từ chối chữa trị cho bất kỳ ai. Có hôm bệnh xá hết thuốc giảm đau, ông phải tự lên rừng tìm lá thuốc mang về sắc cho bệnh nhân.
Một đêm mưa lớn, một chiến sĩ bị thương nặng được đưa đến trong tình trạng nguy kịch. Đèn dầu liên tục tắt vì gió lùa nhưng bác sĩ Lâm vẫn bình tĩnh cứu chữa suốt nhiều giờ.
Khi người lính tỉnh lại, điều đầu tiên anh nhìn thấy là gương mặt mệt mỏi nhưng đầy nhẹ nhõm của ông.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi nặng hạt lên mái tôn cũ kỹ. Bác sĩ Lâm ngồi tựa ghế, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhiều đêm liên tiếp.
Người dân trong vùng luôn gọi ông là “người giữ sự sống.”
Giữa thời hoa lửa, những con người nơi tuyến sau đã lặng lẽ chiến đấu chống lại đau thương bằng lòng nhân hậu và trách nhiệm lớn lao của mình.


