NGƯỜI THẦY THUỐC ĐI QUA BAO CHIẾN TRƯỜNG
Cựu chiến binh Hoàng Xuân có một hành trình đặc biệt. Trong những năm kháng chiến, ông công tác trong ngành quân y, trực tiếp chăm sóc và cứu chữa thương binh.
Khi còn trẻ, ông công tác tại Trung đoàn 72 Bắc Kạn. Sau những năm tháng ở chiến trường, ông cùng đơn vị tiến về giải phóng Thủ đô năm 1954. Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc đối với người thầy thuốc quân y.
Sau ngày Hà Nội được giải phóng, Hoàng Xuân tiếp tục hành quân vào tuyến lửa Vĩnh Linh. Đây là khu vực thường xuyên hứng chịu bom đạn.
Trong điều kiện chiến trường, người thầy thuốc phải làm việc trong những hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Có khi trạm quân y nằm gần trận địa, thương binh được đưa về ngay sau khi trận đánh kết thúc.
Hoàng Xuân từng bị thương trong thời gian ở Vĩnh Linh. Sau đó, sức khỏe giảm sút, ông được điều về Tổng cục Hậu cần rồi công tác tại Bệnh viện Xanh Pôn.
Đến chiến dịch 12 ngày đêm năm 1972, ông lại cùng các y, bác sĩ của bệnh viện tham gia cứu chữa thương binh.
Từ chiến trường đến bệnh viện, nhiệm vụ của ông vẫn chỉ có một: cứu người.
Nhìn lại cuộc đời, ông cho rằng phần thưởng lớn nhất là đã được sống trong những ngày đất nước giải phóng và được cống hiến cho Tổ quốc.
Câu chuyện Hoàng Xuân cho thấy người lính không chỉ chiến đấu bằng súng. Có những người chiến đấu để giành lại sự sống cho đồng đội.


