“Người thầy thuốc giữa trận bom”
Câu chuyện kể về một bác sĩ quân y trong thời chiến, đã nhiều lần liều mình giữa bom đạn để cứu thương binh, trong đó có một lần ông phải tự mổ cấp cứu ngay trong hầm trú ẩn bằng ánh đèn pin yếu ớt.
Năm 1972, tại một trạm quân y dã chiến ở chiến trường Quảng Trị, bác sĩ Lê Quang Dũng cùng đồng đội phải làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: thuốc men cạn dần, dụng cụ y tế đơn sơ, và luôn đối mặt với những trận pháo kích bất ngờ.
Một đêm, sau một đợt oanh tạc dữ dội, một chiến sĩ trẻ được đưa đến trong tình trạng bị mảnh đạn găm sâu vào bụng, mất máu nhiều và nguy kịch. Không thể chuyển lên tuyến trên vì bom vẫn đang trút xuống liên tục.
Trong hầm trú ẩn chật hẹp, chỉ có một chiếc đèn pin yếu sáng chập chờn, bác sĩ Dũng quyết định phải mổ ngay lập tức để cứu người. Không đủ điều kiện vô trùng, không có thuốc gây mê đầy đủ, ông vẫn giữ bình tĩnh và nói với y tá:
“Còn thở là còn hy vọng. Phải làm ngay.”
Ca mổ kéo dài hơn một giờ trong tiếng bom nổ xa gần. Bằng đôi tay vững vàng và kinh nghiệm chiến trường, ông đã lấy được mảnh đạn ra khỏi cơ thể bệnh nhân và cầm máu thành công.
Chiến sĩ trẻ sau đó qua cơn nguy kịch. Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, người này vẫn tìm lại bác sĩ Dũng để nói lời cảm ơn, rằng “ông đã cho tôi một cuộc đời thứ hai”.



