Người thầy thuốc núi – giữ sự sống từ những chiếc lá rừng
Có những con đường không có trên bản đồ – đó là những lối mòn dẫn vào rừng sâu, nơi Phạm Văn Đức đã đi suốt hàng chục năm để tìm cây thuốc.
Ông không phải bác sĩ Tây y, mà là một thầy thuốc Đông y. Nhưng với người dân vùng núi, ông là “người giữ mạng”.
Từ nhỏ, ông đã theo cha vào rừng hái thuốc. Ông học cách phân biệt từng loại cây, từng chiếc lá, từng rễ cây nhỏ bé. Có những loại chỉ mọc ở một độ cao nhất định, có loại chỉ xuất hiện vào một mùa trong năm.
Một lần, có người trong bản bị bệnh nặng, không thể đưa xuống bệnh viện. Gia đình tìm đến ông.
Ông im lặng, lấy túi thuốc, rồi đi vào rừng suốt hai ngày. Khi trở về, ông sắc thuốc, kiên trì chăm sóc. Từng ngày trôi qua, người bệnh dần hồi phục.
Tin tức lan ra, người tìm đến ông ngày một nhiều.
Nhưng điều khiến ông trăn trở là nhiều cây thuốc quý đang dần biến mất. Ông bắt đầu trồng lại chúng trong vườn, ghi chép cẩn thận từng loại.
Một buổi chiều, khi đứng giữa vườn thuốc xanh mướt, ông nói với học trò:
“Cây thuốc cứu người… nhưng nếu mình không giữ, thì ai cứu chúng?”
Trong ánh nắng cuối ngày, những chiếc lá rung nhẹ, như một lời đáp.



