Bài viết

Người thầy thuốc và chiếc cối đá

An Giang06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong rừng, trạm quân y thiếu đủ thứ. Thuốc Tây hiếm, nhiều khi chỉ còn lá rừng. Bác sĩ Hòa – người thầy thuốc – phải tự tìm cây thuốc, tự nghiền, tự sắc cho thương binh.

Bác sĩ Hòa mang theo một chiếc cối đá nhỏ. Cối nặng, nhưng bác không bỏ. Bác nói: “Cối này để giã thuốc, cứu người.” Mỗi ngày, bác đi rừng tìm lá, mang về giã trong cối. Tiếng chày giã “cộp cộp” vang lên như nhịp sống.

Một lần, trạm quân y bị địch phát hiện. Bom nổ, lán bị cháy. Mọi người chạy tán loạn. Bác sĩ Hòa không chạy ngay. Bác quay lại lấy chiếc cối đá. Đồng đội hét: “Bác bỏ đi, chạy đi!”
Bác sĩ Hòa đáp: “Không có cối, lấy gì giã thuốc?”

Bác ôm cối chạy ra. Một mảnh bom văng trúng vai bác, máu chảy. Nhưng bác vẫn giữ cối không buông. Đến nơi an toàn, bác ngã quỵ. Đồng đội băng bó cho bác. Bác chỉ hỏi: “Cối còn không?”

Nhờ chiếc cối ấy, bác sĩ Hòa tiếp tục giã thuốc cứu nhiều thương binh. Bác nói: “Thuốc ít nhưng lòng không ít.”

Sau chiến tranh, bác sĩ Hòa trở về bệnh viện tỉnh. Chiếc cối đá được bác giữ trong nhà. Nhiều người đến thăm hỏi sao bác giữ cối. Bác cười: “Cối này từng cứu mạng người.”

Chiếc cối đá tưởng như bình thường, nhưng trong chiến tranh, nó trở thành biểu tượng của y đức và lòng tận tụy. Nó nhắc rằng có những chiến sĩ không cầm súng, nhưng vẫn chiến đấu từng ngày để giành lại sự sống cho đồng đội. Và trong cuộc chiến ấy, chiếc cối đá nhỏ là vũ khí đặc biệt của người thầy thuốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn