Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI THẦY TRÊN BỤC GIẢNG NĂM XƯA VÀ KHÚC TRÁNG CA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

NGƯỜI THẦY TRÊN BỤC GIẢNG NĂM XƯA VÀ KHÚC TRÁNG CA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Nghệ An18/07/2026Lê Duy Bảo Nam (Đoàn xã Quỳnh Tam)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI THẦY TRÊN BỤC GIẢNG NĂM XƯA VÀ KHÚC TRÁNG CA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Nhân vật kể chuyện: Thầy Nguyễn An Phú (76 tuổi) – Nguyên Giáo viên trường THPT Quỳnh Lưu 4.

Địa chỉ: Xóm 9, Quỳnh Châu, xã Quỳnh Tam, tỉnh Nghệ An.

Người thực hiện: Đoàn viên Đoàn trường THPT Quỳnh Lưu 4 (Đoàn xã Quỳnh Tam).

Có những năm tháng đi qua để lại thành ký ức, nhưng cũng có những năm tháng găm thẳng vào tầm vóc của một thế hệ, trở thành ngọn lửa cháy mãi không bao giờ tắt. Đối với tuổi trẻ Quỳnh Tam, hôm nay, ngọn lửa ấy chúng tôi may mắn tìm thấy ngay trong câu chuyện cuộc đời của một người thầy, một người lính cựu trào: Thầy giáo Nguyễn An Phú.

1. Khúc độc hành tuổi hai mươi và những chiến dịch vang dội

Năm 1970, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, chàng trai trẻ Nguyễn An Phú khi ấy vừa tròn mươi đôi mươi đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gác lại bút nghiên để khoác lên mình màu áo xanh bồng bột. Anh lên đường nhập ngũ, đứng vào hàng ngũ của đơn vị C4 - D8 - E271.

Năm 1971, chiến trường Quảng Trị rực lửa đón bước chân người lính trẻ. Anh cùng đồng đội tham gia chiến dịch "Mở Đường Thắng Lợi" tại Cam Lộ, Quảng Trị. Giữa mưa bom bão đạn, những con đường máu và hoa đã được mở ra bằng ý chí thép của những chàng trai mười chín, đôi mươi.

Nhưng thử thách lớn nhất chỉ mới bắt đầu. Cuối năm 1971, đơn vị nhận lệnh "đi B". Cuộc hành quân vạn dặm xẻ dọc Trường Sơn vào Nam là một bài ca bi tráng về sức chịu đựng của con người. Thầy Phú bồi hồi nhớ lại: “Đó là những tháng ngày đi bộ ròng rã, trèo đèo lội suối đến kiệt cùng sức lực. Đói nghèo không sợ, bom đạn không sờn, nhưng đáng sợ nhất là những trận sốt rét rừng hoành hành, làm rung bần bật cả cánh võng, vắt kiệt da thịt…”. Thế nhưng, đôi chân ấy chưa từng dừng lại. Vào đến miền Đông Nam Bộ, anh lập tức lao vào chiến dịch "Nguyễn Huệ" tại Tây Ninh (1972) – một chiến dịch lịch sử với những trận đánh giáp lá cà, đối mặt sinh tử trong gang tấc.

2. Mất một cánh tay, giữ vẹn nguyên ý chí

Mùa xuân năm 1973, trong một trận chiến khốc liệt, anh lính Nguyễn An Phú bị thương nặng và vĩnh viễn gửi lại một cánh tay nơi chiến trường miền Nam.

Tàn nhưng không phế, với thương tật trên mình, anh lại cùng đồng đội thực hiện cuộc hành quân ngược ra Bắc. Cánh tay phải đã mất, nhưng "cánh tay chí hướng" bên trong người thương binh ấy lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Rời tay súng khi đất nước chưa trọn niềm vui, anh quyết tâm cầm lại cây bút. Bằng nghị lực phi thường của người lính cụ hồ, anh lao vào ôn luyện, thi đỗ và hoàn thành xuất sắc chương trình Đại học – một kỳ tích đối với một thương binh giữa thời kỳ gian khó sau chiến tranh.

3. Người lái đò thầm lặng dưới mái trường Quỳnh Lưu 4

Năm 1977, khi giang sơn đã thu về một mối, thầy giáo thương binh Nguyễn An Phú nhận quyết định về công tác tại trường THPT Quỳnh Lưu 4.

Nếu như mười năm trước, vũ khí của thầy là cây súng trên chiến trường miền Nam rực lửa, thì giờ đây, vũ khí của thầy là viên phấn trắng trên bục giảng quê hương. Suốt 33 năm ròng rã (từ 1977 đến khi về hưu năm 2010), hình ảnh người thầy giáo chỉ còn một cánh tay, đứng trên bục giảng run run viết từng nét chữ vuông vắn lên bảng đen đã trở thành biểu tượng đại diện cho tinh thần hiếu học, vượt khó của bao thế hệ học sinh trường THPT Quỳnh Lưu 4.

Thầy viết bảng bằng tay trái, dạy học bằng cả trái tim. Những bài giảng của thầy không chỉ có kiến thức sách vở, mà trong đó luôn bảng lảng hơi thở của lịch sử, của những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường Cam Lộ, Tây Ninh. Thầy gieo vào lòng những cô cậu học trò vùng đất bán sơn địa Quỳnh Lưu lòng yêu nước, sự kiên cường và khát vọng vươn lên.

Lời kết của thế hệ trẻ hôm nay

Hôm nay, ngồi bên thầy trong căn nhà nhỏ tại Xóm 9, Quỳnh Châu, nghe thầy kể lại những ký ức thời hoa lửa bằng giọng nói trầm ấm, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ 4.0 – không khỏi bàng hoàng và xúc động. Lịch sử không nằm xa xôi trong những trang sách cũ, lịch sử đang hiện hữu ngay trước mắt chúng tôi, qua vết sẹo thời gian và nụ cười hiền hậu của thầy.

Năm 2010, thầy Phú nhận quyết định nghỉ hưu, trở về với cuộc sống đời thường tại quê nhà Quỳnh Tam, nhưng ngọn lửa "thời hoa lửa" của thầy vẫn được truyền lại vẹn nguyên cho Đoàn trường THPT Quỳnh Lưu 4.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của thầy giáo Nguyễn An Phú sẽ mãi là cuốn nhật ký bằng vàng, là tấm gương soi chiếu cho tuổi trẻ Quỳnh Lưu hôm nay: Sống cống hiến, không ngại gian khổ, và luôn biết trân trọng giá trị của hòa bình!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn