NGƯỜI THẦY TRỞ VỀ TRƯỜNG CŨ
Ông Khang từng là một giáo viên trẻ trước khi lên đường.
Ông mới dạy học được vài năm.
Những học trò ngày ấy đều còn nhỏ.
Ông nhớ nhất là lớp học có những chiếc bàn gỗ cũ và cửa sổ nhìn ra cánh đồng.
Ngày chia tay, học trò đứng trước cổng trường.
Có em khóc.
Ông chỉ nói rồi thầy sẽ trở lại.
Nhưng nhiều năm trôi qua.
Khi ông trở về, ngôi trường đã thay đổi.
Căn phòng cũ không còn.
Sân trường được mở rộng.
Những học trò ngày trước giờ đã thành ông, thành bà.
Ông đứng giữa sân và thấy một người phụ nữ tiến lại.
Bà nhìn ông rất lâu rồi nhận ra.
Đó là cô học trò từng ngồi bàn đầu.
Bà cười và gọi tiếng thầy.
Ông không nhận ra ngay.
Bà nhắc lại một bài học cũ.
Ông nhớ.
Hai người cùng cười.
Bà kể rằng ngày trước, cả lớp đã chờ ông trở lại.
Nhưng chiến tranh kéo dài.
Mỗi người lớn lên theo một hướng.
Ông nghe và xúc động.
Ông nói lời hứa ngày ấy mình không thực hiện được.
Bà học trò lắc đầu.
Bà bảo thầy đã trở về, như vậy là đủ.
Sau đó, ông được mời vào lớp mới.
Trước mặt ông là những học sinh chưa từng biết chiến tranh.
Ông kể về nghề dạy học.
Về những người thầy đã từng giữ lớp học trong những năm khó khăn.
Ông không kể để các em buồn.
Ông muốn các em hiểu rằng việc được ngồi trong một lớp học yên bình cũng là thành quả mà nhiều thế hệ đã mong muốn.
Cuối buổi, một học sinh hỏi ông điều gì làm ông vui nhất.
Ông nhìn quanh lớp.
Ông nói: được trở lại trường và nhìn thấy học trò tiếp tục học.



