NGƯỜI THIẾU NIÊN DÙNG SÚNG TRƯỜNG ĐẤU XE TĂNG
NGƯỜI THIẾU NIÊN DÙNG SÚNG TRƯỜNG ĐẤU XE TĂNG Năm 1946, khi tiếng súng Toàn quốc kháng chiến bùng nổ, Hà Nội trở thành chiến trường ác liệt. Dương Văn Nội, cậu bé 14 tuổi làm nghề sửa xe, đã trốn gia đình gia nhập Đội Thiếu niên cứu quốc. Với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, Nội được giao làm liên lạc và trinh sát. Tháng 4/1947, đơn vị của Nội rút về đóng quân tại chợ Rồng (Hà Nam). Sáng ngày 02/4/1947, quân Pháp mở cuộc càn quét lớn với xe tăng và xe bọc thép yểm trợ hòng tiêu diệt cơ quan đầu não của ta.

NGƯỜI THIẾU NIÊN DÙNG SÚNG TRƯỜNG ĐẤU XE TĂNG
Năm 1946, khi tiếng súng Toàn quốc kháng chiến bùng nổ, Hà Nội trở thành chiến trường ác liệt. Dương Văn Nội, cậu bé 14 tuổi làm nghề sửa xe, đã trốn gia đình gia nhập Đội Thiếu niên cứu quốc. Với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, Nội được giao làm liên lạc và trinh sát.
Tháng 4/1947, đơn vị của Nội rút về đóng quân tại chợ Rồng (Hà Nam). Sáng ngày 02/4/1947, quân Pháp mở cuộc càn quét lớn với xe tăng và xe bọc thép yểm trợ hòng tiêu diệt cơ quan đầu não của ta.
Dương Văn Nội cùng 3 đồng đội nhận nhiệm vụ chốt chặn để bảo vệ cho các cán bộ rút lui. Trước hỏa lực áp đảo của địch, các đồng đội của em lần lượt hy sinh. Chỉ còn lại một mình Nội với khẩu súng trường cao gần bằng người em.
Thay vì rút chạy, người thiếu niên quả cảm ấy đã chọn ở lại chiến đấu để cầm chân địch. Nội bình tĩnh nấp sau gốc cây, ngắm bắn chính xác từng tên lính Pháp đang tiến vào. Mỗi phát đạn của em là một tên địch ngã gục. Quân Pháp điên cuồng nã pháo và cho xe tăng húc đổ các vật cản để tiến lên.
Khi hết đạn súng trường, Dương Văn Nội rút chốt những quả lựu đạn cuối cùng ném thẳng vào đội hình địch, tiêu diệt thêm 3 tên lính lê dương. Nhưng một loạt đạn đại liên từ xe tăng địch đã bắn trúng em. Dương Văn Nội ngã xuống, tay vẫn ôm chặt khẩu súng, đôi mắt mở to nhìn thẳng về phía quân thù. Em hy sinh khi vừa tròn 15 tuổi, bảo vệ an toàn cho đơn vị rút lui.
Dương Văn Nội là tấm gương sáng ngời của thiếu nhi Hà Nội và cả nước. Ở cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, em đã gánh vác trên vai mệnh lệnh non sông.
Hành động một mình một súng chặn xe tăng của em khiến người lớn cũng phải cúi đầu nể phục. Tôi kể chuyện về em cho học sinh trường Ngô Quyền nghe, không phải để các em cầm súng, mà để các em thấy rằng: Lòng dũng cảm không đợi tuổi. Các em có thể học tập tinh thần của anh Nội qua việc dũng cảm nhận lỗi, dũng cảm bảo vệ lẽ phải và dũng cảm vượt qua khó khăn trong học tập.



