Bài viết

“Người thợ đan lưới cứu cá cho đơn vị”

Mùa hè năm 1972, khi chiến tranh ở Quảng Trị vẫn dữ dội, một cô gái trẻ tên Mai, mới 18 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ cung cấp thực phẩm cho đơn vị bằng cách đánh bắt cá từ những con sông, suối gần chiến hào, mỗi ngày Mai cầm lưới, len lỏi qua các bãi bùn và rừng rậm, nơi bom đạn đôi khi rơi gần, đất đá văng tung tóe, nhưng cô không một giây chùn bước, vừa nhảy qua những gốc cây đổ, vừa ném lưới xuống nước, chăm chú kéo từng mẻ cá, đôi tay và áo lấm bùn, mồ hôi và khói thuốc trộn lẫn, nhưng ánh mắt cô

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi chiến tranh ở Quảng Trị vẫn dữ dội, một cô gái trẻ tên Mai, mới 18 tuổi, đảm nhận nhiệm vụ cung cấp thực phẩm cho đơn vị bằng cách đánh bắt cá từ những con sông, suối gần chiến hào, mỗi ngày Mai cầm lưới, len lỏi qua các bãi bùn và rừng rậm, nơi bom đạn đôi khi rơi gần, đất đá văng tung tóe, nhưng cô không một giây chùn bước, vừa nhảy qua những gốc cây đổ, vừa ném lưới xuống nước, chăm chú kéo từng mẻ cá, đôi tay và áo lấm bùn, mồ hôi và khói thuốc trộn lẫn, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định, biết rằng nhờ những mẻ cá này, đồng đội sẽ có bữa ăn đầy đủ sức lực để tiếp tục chiến đấu, có hôm Mai phải dìu một chiến sĩ bị thương qua dòng nước lạnh để lấy cá, suốt ngày dài, cô liên tục làm việc, không nghỉ, và khi trời tối, cô ngồi bên bờ suối, lau mồ hôi, gói cá lại, tự nhủ ngày mai sẽ tiếp tục, nhờ sự tận tụy, dũng cảm và kiên trì của Mai mà nhiều chiến sĩ được tiếp thêm sức mạnh, khi hòa bình trở lại, câu chuyện về cô gái thợ đan lưới cứu cá cho đơn vị vẫn được kể lại trong làng, nhắc nhở rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trong chiến đấu mà còn biết hy sinh âm thầm, chăm lo cho đồng đội, và giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim kiên cường, nhiệt huyết và đầy nhân ái như Mai vẫn tỏa sáng, giữ cho niềm sống và hy vọng không bị dập tắt giữa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn