Người Thợ Điện Và Lời Bênh Với Ngày Mai
Nguyễn Văn Trỗi là một trong những biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh. Câu chuyện khắc họa những phút giây cuối đời của anh, khi tình yêu, quê hương và lý tưởng hòa vào nhau trong một cuộc chia ly đầy xúc động.
Sài Gòn những năm chiến tranh có những buổi chiều trời rất đẹp.
Nhưng dưới vẻ bình yên ấy là một thành phố luôn căng thẳng bởi tiếng xe quân sự, những cuộc truy bắt và những tin tức chiến trường.
Nguyễn Văn Trỗi, một người thợ điện trẻ tuổi, đã chọn cho mình một con đường mà anh biết có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.
Trong những ngày bị giam giữ, điều khiến anh nhớ nhất có lẽ không phải là những bức tường lạnh lẽo, mà là người vợ trẻ và những ngày bình thường mà hai người từng mơ tới.
Một mái nhà.
Một cuộc sống giản dị.
Một tương lai không có chiến tranh.
Những điều tưởng chừng rất nhỏ bé ấy lại trở thành ước mơ xa xỉ đối với biết bao người trẻ thời bấy giờ.
Ngày cuối cùng đến.
Anh bước đi giữa những người lính, nhưng không cúi đầu. Trong khoảnh khắc ấy, một con người bình thường đã trở thành biểu tượng của một thế hệ.
Có thể một đời người chỉ kéo dài vài chục năm.
Nhưng có những con người để lại phía sau mình một câu chuyện dài hơn cả cuộc đời.
Nguyễn Văn Trỗi đã ra đi khi tuổi còn rất trẻ.
Và lời hẹn về một ngày mai hòa bình được thế hệ sau tiếp tục viết tiếp.



