Người thợ may áo lính
Ở một thị trấn nhỏ, có một tiệm may đơn sơ của bà Sáu. Khi chiến tranh nổ ra, bà tình nguyện may áo cho bộ đội.
Ban đầu chỉ là vài bộ quần áo vá lại, nhưng dần dần, tiệm may trở thành nơi cung cấp hàng trăm bộ quân phục. Đêm nào bà cũng ngồi bên chiếc máy may cũ, đạp đều từng nhịp.
Có người hỏi:
“Bà làm vậy có mệt không?”
Bà cười:
“Mỗi đường kim, mũi chỉ là một lời chúc bình an gửi đến các con ngoài mặt trận.”
Một lần, một chiến sĩ trẻ ghé qua lấy áo. Cậu mặc thử, vừa vặn như đo ni đóng giày. Cậu xúc động:
“Cháu không có gì để trả…”
Bà xua tay:
“Chỉ cần con giữ mình bình an là được.”
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, những người lính trở về. Họ mang theo những chiếc áo đã sờn vai, bạc màu, nhưng vẫn giữ cẩn thận.
Họ tìm đến bà Sáu, gọi bà bằng cái tên thân thương:
“Mẹ của những chiếc áo lính.”
Bà chỉ mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Những bộ áo bà may không chỉ che mưa nắng, mà còn chứa đựng tình yêu thương sâu sắc của hậu phương dành cho tiền tuyến.



