NGƯỜI THỢ MAY GIỮ SẮC CỜ
NGƯỜI THỢ MAY GIỮ SẮC CỜ
Ở một làng nhỏ ven đô, bà Nghiêm vốn là thợ may áo dài nổi tiếng. Khi chiến tranh lan rộng, bà được giao nhiệm vụ đặc biệt: may cờ Tổ quốc và băng tay cho các đơn vị lên đường. Vải khan hiếm, chỉ đỏ phải chắt chiu từng cuộn. Bà tháo cả những tấm màn cũ trong nhà để lấy vải.
Đêm nào căn nhà nhỏ cũng sáng đèn. Tiếng máy may lạch cạch hòa cùng tiếng còi báo động. Có hôm bom rơi gần đó, tường nhà rung lên bần bật. Bà vẫn giữ chặt tấm vải đỏ trên tay, sợ bụi bẩn làm phai màu.
Một lần, người con trai duy nhất của bà khoác lên mình chiếc băng tay do chính mẹ may. Trước giờ lên đường, anh nói: “Con mang theo cả trái tim của mẹ.” Bà không khóc. Bà chỉ dặn con giữ gìn lá cờ như giữ chính danh dự của mình.
Sau này, khi con trai bà hy sinh, chiếc băng tay được gửi lại gia đình. Màu đỏ đã sậm đi vì khói lửa, nhưng đường chỉ vẫn chắc chắn. Bà lặng lẽ gấp lại, đặt trên bàn thờ.
Nhiều năm trôi qua, căn nhà ấy trở thành địa điểm sinh hoạt truyền thống của thanh niên trong xã. Họ được nghe kể về người thợ may đã giữ sắc cờ trong những ngày bom đạn. Bà không cầm súng, không ra chiến trường, nhưng từng mũi kim của bà đã góp phần giữ vững niềm tin.
Trong thời hoa lửa, có những người chiến đấu bằng chính nghề nghiệp của mình – và tình yêu Tổ quốc được thêu dệt qua từng đường chỉ đỏ thắm.



