Người thợ may giữa chiến hào
Trên một điểm chốt ở Đông Hà, có một chiến sĩ tên Phúc — thợ may chính hiệu ngoài đời. Giữa bom đạn, anh vẫn giữ nghề bằng… một bộ kim chỉ cũ. Hễ có chiến sĩ rách áo, đứt quai ba lô, rơi cúc nẹp, ai cũng chạy đến anh. Một lần đang khâu áo cho đồng đội thì địch pháo kích. Phúc hét: – Nằm xuống! Nhưng tay anh vẫn giữ chặt đường chỉ, vì chỉ cần buông ra là đường may sẽ hỏng. Sau trận, người ta thấy anh nằm trên đất, kim vẫn kẹp giữa hai ngón tay. Áo chưa kịp khâu xong. Đồng đội đem áo về may nố
Trên một điểm chốt ở Đông Hà, có một chiến sĩ tên Phúc — thợ may chính hiệu ngoài đời.
Giữa bom đạn, anh vẫn giữ nghề bằng… một bộ kim chỉ cũ.
Hễ có chiến sĩ rách áo, đứt quai ba lô, rơi cúc nẹp, ai cũng chạy đến anh.
Một lần đang khâu áo cho đồng đội thì địch pháo kích.
Phúc hét:
– Nằm xuống!
Nhưng tay anh vẫn giữ chặt đường chỉ, vì chỉ cần buông ra là đường may sẽ hỏng.
Sau trận, người ta thấy anh nằm trên đất, kim vẫn kẹp giữa hai ngón tay.
Áo chưa kịp khâu xong.
Đồng đội đem áo về may nốt, giữ lại như di vật của một “người thợ giữa chiến hào” – người đã đem chút bình yên nhỏ nhoi vào nơi khốc liệt nhất.



