Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người thợ may giữa những năm tháng chiến tranh

Hà Tĩnh18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại một đơn vị hậu cần ở vùng căn cứ cách mạng, có một cô gái trẻ tên Phan Thị Ngọc.

Ngọc không cầm súng ra trận.

Công việc của cô là may vá, sửa chữa quân trang và chuẩn bị những vật dụng cần thiết cho các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ.

Ngày đầu nhận công việc, nhiều người nghĩ đây là việc nhẹ nhàng hơn so với chiến đấu ngoài mặt trận.

Nhưng Ngọc hiểu rằng mỗi bộ quần áo được sửa lại, mỗi đôi dép được khâu chắc hơn đều có thể giúp một người lính yên tâm hơn trong những ngày gian khổ.

Căn phòng làm việc của Ngọc rất đơn sơ.

Chỉ có một chiếc bàn nhỏ.

Một vài dụng cụ may vá.

Và những chồng vải được gửi đến từ nhiều nơi.

Không có máy móc hiện đại.

Không có đủ nguyên liệu.

Phần lớn công việc đều được làm bằng đôi tay.

Nhưng Ngọc luôn cố gắng hoàn thành tốt nhất.

Một người đồng đội từng hỏi:

"Ngày nào cũng sửa áo quần như vậy, em có thấy chán không?"

Ngọc cười:

"Không."

"Vì mỗi bộ đồ này đều đang chờ một người mặc nó để làm nhiệm vụ."

Câu nói ấy khiến nhiều người cảm động.

Bởi trong chiến tranh, những vật dụng tưởng như nhỏ bé lại có ý nghĩa rất lớn.

Một bộ quần áo là sự chuẩn bị cho một chuyến đi.

Một đôi dép chắc chắn là sự hỗ trợ cho những bước chân dài.

Một chiếc túi được sửa lại có thể tiếp tục mang theo những kỷ vật của người lính.

Ngọc thường hỏi thăm các chiến sĩ khi họ mang quân trang đến sửa.

Cô không chỉ quan tâm đến vết rách trên áo.

Cô quan tâm đến câu chuyện phía sau nó.

Có lần, một người lính đưa đến một chiếc áo đã sờn cũ.

Ngọc hỏi:

"Anh mặc chiếc áo này lâu chưa?"

Người lính trả lời:

"Từ ngày nhập ngũ đến giờ."

"Đây là thứ duy nhất tôi còn giữ từ ngày rời quê."

Ngọc cẩn thận sửa lại từng đường chỉ.

Khi đưa lại chiếc áo, cô nói:

"Giờ nó lại có thể cùng anh đi tiếp rồi."

Người lính nhận áo, mỉm cười.

Có lẽ anh không chỉ nhận lại một bộ quân phục.

Anh nhận lại một phần ký ức.

Trong những năm tháng ở căn cứ, Ngọc cũng trải qua rất nhiều khó khăn.

Có những ngày thiếu vải.

Có những đêm phải làm việc dưới ánh sáng yếu.

Có lúc vừa nghe tiếng động nguy hiểm, mọi người phải tạm dừng công việc để tránh an toàn.

Nhưng khi tình hình ổn định, họ lại tiếp tục.

Bởi nhiệm vụ chưa hoàn thành thì chưa thể nghỉ.

Ngọc có một cuốn sổ nhỏ.

Trong đó cô ghi lại kích thước của nhiều chiến sĩ.

Không phải vì công việc.

Mà vì cô muốn khi họ quay lại, cô có thể chuẩn bị nhanh hơn.

Một người bạn trêu:

"Nhớ hết vậy không sợ nhầm sao?"

Ngọc cười:

"Tôi nhớ vì họ là những người mình quen."

Một lần, đơn vị nhận được tin nhiều chiến sĩ cần bổ sung quân trang gấp.

Ngọc cùng mọi người làm việc liên tục nhiều ngày.

Đôi tay bị kim đâm nhiều lần.

Mắt mỏi vì thiếu ngủ.

Nhưng khi nhìn thấy những bộ quần áo được hoàn thành, cô lại thấy vui.

Cô nói:

"Chỉ cần ngoài kia mọi người có đủ đồ dùng là được."

Sau ngày hòa bình, Ngọc trở về quê.

Cô không giữ lại nhiều thứ.

Chỉ mang theo một hộp nhỏ chứa vài mảnh vải và những vật dụng may vá cũ.

Những thứ ấy gắn với một thời tuổi trẻ mà cô không bao giờ quên.

Nhiều năm sau, khi gặp lại những người lính năm xưa, có người vẫn nhớ cô gái luôn ngồi bên chiếc bàn nhỏ giữa căn cứ.

Một người không xuất hiện trên chiến trường.

Không có những khoảnh khắc được ghi lại trong những trận đánh.

Nhưng đã góp phần chăm lo cho những người đang ngày đêm chiến đấu.

Bởi trong thời hoa lửa, mỗi con người đều có một cách để cống hiến.

Có người giữ vững trận địa.

Có người đưa tin.

Có người chăm sóc thương binh.

Và có những người âm thầm giữ cho từng bộ quân trang luôn sẵn sàng.

Phan Thị Ngọc là một người như thế.

Một người thợ may giữa chiến tranh.

Một người đã dùng đôi tay nhỏ bé của mình để góp phần viết nên câu chuyện lớn của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn