Người thợ may và cánh áo loang
Người thợ may và cánh áo loang
Tú – thợ may trẻ trong làng – nổi tiếng khéo tay. Nhưng khi chiến tranh đến, anh gác nghề, tham gia sửa quân phục cho bộ đội trong xưởng nhỏ cạnh bờ tre. Mỗi ngày, anh may chừng vài chục bộ áo, quần vá, sửa lại mũ tai bèo. Công việc tuy đơn giản nhưng giúp chiến sĩ có áo lành để ra trận.
Một hôm, một chiến sĩ bị thương nặng được đưa về trạm y tế. Trên người cậu là chiếc áo bị rách toạc, dính đầy máu khô. Người y tá nhờ Tú gỡ áo ra khéo nhất có thể để làm thuốc chữa thương. Tú làm theo, nhưng khi mở lớp áo, anh thấy mảnh vải nơi ngực có dòng chữ thêu nhỏ: “Mẹ thêu tặng con”.
Nghĩ đến người mẹ có thể đang chờ tin, Tú quyết định giữ lại mảnh vải, sửa lại áo cho cậu chiến sĩ. Nhưng sáng hôm sau, cậu không qua khỏi.
Tú gói mảnh vải thêu trong tấm giấy dầu rồi tìm đường về quê cậu chiến sĩ. Khi đến nơi, anh gặp người mẹ gầy gò đang ngồi trước hiên, chờ con trở về. Tú trao mảnh vải, nói thật mọi chuyện. Bà mẹ ôm mảnh vải vào ngực, khóc nghẹn. Tú đứng lặng, không biết nói gì hơn.
Trở về xưởng may, Tú càng làm việc nhiều hơn. Anh thêu thêm những bông hoa nhỏ vào cổ áo, tay áo – không phải để đẹp, mà để gửi chút bình yên vào chiến tranh. “Cánh áo loang” của Tú sau này được nhiều người nhắc tới như biểu tượng của tình người trong thời hoa lửa.



