NGƯỜI THỢ MỎ THÁI BÌNH LÊN TÂY BẮC LÀM PHU KÉO PHÁO
Câu chuyện về một người thợ mỏ Thái Bình rời hầm than, lên Tây Bắc kéo pháo bằng tay người trong chiến dịch lịch sử, nơi mỗi bước kéo là một lần thử thách sinh tử.
Từ hầm mỏ tối om đến núi rừng Tây Bắc, Trần Văn Phúc mang theo đôi tay quen cuốc đá để kéo pháo bằng sinh mạng.
1. Từ đá sang thép
Ông quen lao động nặng. Nhưng kéo pháo thì khác.
Dốc trơn. Đá lở. Pháo nặng hàng tấn.
Người trượt chân là pháo đè chết.
2. Kéo bằng máu
Có lần pháo trượt. Ông Phúc lấy vai chèn bánh. Vai bật máu.
Ông nghiến răng:
“Pháo mà rơi, trận này thua.”
3. Khi con người thắng trọng lực
Đêm kéo pháo, mưa lạnh, tay tê cóng. Người ngã, người đứng dậy.
Không ai bỏ dây.
4. Sau chiến thắng
Ngày chiến thắng, ông về quê, lại xuống mỏ.
Nhưng với ông:
“Đời tôi có một lần kéo cả lịch sử.”


