NGƯỜI THỢ MỘC
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người thợ mộc trong làng thường làm bàn ghế cho trẻ em.
Khi chiến tranh đến, ông chuyển sang sửa chữa những ngôi nhà bị hư hại.
Ông làm việc không kể ngày đêm.
Có hôm vừa dựng xong một mái nhà, hôm sau lại phải sửa nơi khác.
Người ta hỏi:
“Bác không mệt sao?”
Ông cười:
“Mệt chứ. Nhưng làm xong người ta mới có chỗ ở.”
Một lần, ông sửa căn nhà cho một gia đình có người con vừa lên đường.
Người mẹ cứ đứng bên cửa nhìn.
Ông hỏi:
“Chị sao vậy?”
Bà nói:
“Con tôi bảo khi về sẽ sửa nhà.”
Người thợ mộc im lặng.
Ông làm việc kỹ hơn.
Khi căn nhà hoàn thành, ông không lấy đủ tiền công.
Bà hỏi:
“Sao bác bớt nhiều vậy?”
Ông đáp:
“Coi như tôi làm phần việc của con chị.”
Người con sau đó không trở về.
Căn nhà ấy vẫn đứng qua nhiều năm.
Người mẹ sống trong đó đến cuối đời.
Sau này, con cháu sửa lại nhà, họ tìm thấy trên một thanh gỗ dòng chữ nhỏ:
“Làm xong ngày…”
Phần còn lại đã mờ.
Không ai biết đó có phải chữ của người thợ mộc hay của ai khác.
Nhưng gia đình giữ nguyên thanh gỗ.
Bởi nó nhắc họ rằng trong những năm khó khăn, có những người xa lạ cũng sẵn sàng giúp đỡ nhau.
Lịch sử không chỉ có những câu chuyện về mất mát.
Nó còn có những câu chuyện về tình người.
Và chính tình người đã giúp nhiều gia đình vượt qua những năm tháng gian nan.



