NGƯỜI THỢ MỘC DỰNG HẦM BÍ MẬT
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở vùng quê Tây Ninh, những căn hầm bí mật đã trở thành nơi che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Và đằng sau những công trình thầm lặng ấy là bàn tay của những con người bình dị – như ông Năm Thợ Mộc.
Ông Năm vốn là một người thợ mộc có tiếng trong vùng. Trước chiến tranh, ông chuyên làm nhà, đóng bàn ghế, sửa chữa vật dụng cho bà con. Tính ông ít nói, làm việc cẩn thận và rất khéo tay.
Khi phong trào cách mạng phát triển, ông được giao một nhiệm vụ đặc biệt: thiết kế và xây dựng những hầm bí mật trong nhà dân.
Công việc này đòi hỏi không chỉ kỹ thuật mà còn sự tinh tế và kín đáo tuyệt đối.
Những căn hầm thường được đào dưới nền nhà, dưới bếp hoặc dưới chuồng gia súc. Miệng hầm được ngụy trang bằng ván gỗ, đất hoặc vật dụng sinh hoạt, nhìn qua không khác gì bình thường.
Ông Năm còn nghĩ ra cách làm lỗ thông hơi rất nhỏ, giấu trong các góc kín để người bên trong vẫn có thể thở mà không bị phát hiện.
Một lần, ông được giao làm một căn hầm ngay trong nhà của một gia đình nằm gần khu địch kiểm soát.
Biết rõ nguy hiểm, ông vẫn nhận lời.
Ban ngày, ông đến sửa nhà như bình thường. Ban đêm, khi mọi người ngủ, ông lặng lẽ đào đất, dựng hầm. Công việc kéo dài nhiều ngày liền.
Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến tim ông đập nhanh, vì chỉ cần bị phát hiện, cả gia đình và bản thân ông đều gặp nguy hiểm.
Sau khi hoàn thành, căn hầm gần như không thể nhận ra.
Không lâu sau, địch bất ngờ tổ chức lục soát khu vực.
Chúng vào từng nhà, kiểm tra kỹ lưỡng. Ngôi nhà có căn hầm của ông Năm cũng không ngoại lệ.
Trong khi lính lục soát bên trên, bên dưới hầm có cán bộ đang ẩn nấp.
Tình huống vô cùng căng thẳng.
Nhưng nhờ cách ngụy trang khéo léo, địch không phát hiện được gì.
Sau khi chúng rút đi, mọi người mới dám thở phào.
Người chủ nhà nắm tay ông Năm, xúc động nói:
“Nếu không có chú, chắc tụi tui không qua nổi.”
Ông chỉ cười nhẹ:
“Tôi chỉ làm cái hầm, còn giữ được hay không là nhờ trời… và nhờ mình kín đáo.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm đã xây dựng nhiều căn hầm như thế, góp phần bảo vệ an toàn cho cán bộ cách mạng tại Tây Ninh.
Sau ngày hòa bình, ông trở lại với nghề mộc quen thuộc. Nhưng trong lòng người dân, ông mãi là người đã “dựng nên những nơi trú ẩn của niềm tin”.
Câu chuyện của ông Năm cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có những trận đánh ngoài chiến trường, mà còn có những “công trình thầm lặng” góp phần giữ gìn lực lượng cách mạng.
Và từ những căn hầm nhỏ bé ấy, “hoa lửa” đã được bảo vệ, nuôi dưỡng để cháy sáng đến ngày toàn thắng.



