Cựu chiến binh

NGƯỜI THỢ MỘC VÀ CHIẾC BÀN

An Giang18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Vinh làm nghề mộc.

Chiếc bàn đầu tiên ông đóng sau ngày trở về là chiếc bàn cho gia đình.

Gỗ không tốt.

Mặt bàn hơi lệch.

Một chân thấp hơn những chân còn lại.

Nhưng cả nhà đều thích.

Vì đó là chiếc bàn đầu tiên họ ngồi ăn sau những năm tháng khó khăn.

Mẹ ông đặt nồi cơm giữa bàn.

Các em ngồi xung quanh.

Không có nhiều thức ăn.

Nhưng ai cũng vui.

Ông giữ chiếc bàn nhiều năm.

Khi nhà xây mới, mọi người muốn bỏ.

Ông không cho.

Ông sửa lại.

Cắt bớt một chân.

Đóng lại mặt bàn.

Chiếc bàn tiếp tục được sử dụng.

Con cháu lớn lên, nhiều người ngồi học bên đó.

Có người làm bài.

Có người đọc sách.

Có người viết thư.

Chiếc bàn dần trở thành một phần của gia đình.

Một ngày, ông Vinh gọi các con lại.

Ông nói chiếc bàn không có giá trị lớn.

Nhưng đừng vứt.

Ông muốn giữ lại vì nó nhắc mọi người rằng sau những năm tháng khó khăn, gia đình đã cùng nhau dựng lại cuộc sống từ đầu.

Khi ông mất, con cháu làm một căn phòng nhỏ để lưu những kỷ vật.

Chiếc bàn được đặt ở giữa.

Không phải vì nó đẹp.

Mà vì nó là nơi nhiều thế hệ từng ngồi cạnh nhau.

Có những đồ vật không cần phải quý hiếm.

Chỉ cần chúng đã chứng kiến đủ nhiều tình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn