NGƯỜI THỢ RÈN CUỐI LÀNG
Làng có một người thợ rèn già, ngày ngày vẫn đỏ lửa bên lò than. Ngoài cuốc xẻng cho sản xuất, ông còn âm thầm rèn dao, rèn mác phục vụ kháng chiến. Tiếng búa của ông vang lên đều đặn như nhịp tim của làng quê. Có lần, địch nghi ngờ, ông vẫn bình thản rèn nông cụ, giấu những lưỡi thép thật kỹ. Ông nói: “Thép này không chỉ để cày ruộng, mà để giữ nước.” Sau chiến tranh, lò rèn nguội dần. Nhưng với dân làng, tiếng búa năm xưa vẫn vang trong ký ức – tiếng búa của lòng yêu nước thầm lặng mà bền bỉ
Làng có một người thợ rèn già, ngày ngày vẫn đỏ lửa bên lò than. Ngoài cuốc xẻng cho sản xuất, ông còn âm thầm rèn dao, rèn mác phục vụ kháng chiến. Tiếng búa của ông vang lên đều đặn như nhịp tim của làng quê.
Có lần, địch nghi ngờ, ông vẫn bình thản rèn nông cụ, giấu những lưỡi thép thật kỹ. Ông nói: “Thép này không chỉ để cày ruộng, mà để giữ nước.”
Sau chiến tranh, lò rèn nguội dần. Nhưng với dân làng, tiếng búa năm xưa vẫn vang trong ký ức – tiếng búa của lòng yêu nước thầm lặng mà bền bỉ.


