NGƯỜI THỢ RÈN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ở một làng quê có một người thợ rèn chuyên sửa dụng cụ cho người dân.
Khi chiến tranh đến, công việc của ông thay đổi.
Ông bắt đầu sửa những vật dụng phục vụ người lính và lực lượng làm nhiệm vụ.
Ngày nào lò rèn cũng đỏ lửa.
Tiếng búa vang lên từ sáng đến tối.
Một người lính trẻ thường ghé qua nhờ ông sửa chiếc dụng cụ đã hỏng.
Ông hỏi:
“Cháu bao nhiêu tuổi?”
“Cháu hai mươi.”
Ông nhìn chàng trai rồi lắc đầu:
“Tuổi còn trẻ quá.”
Người lính cười:
“Cháu cũng thấy thế.”
Hai người nói chuyện vài phút rồi chia tay.
Lần sau gặp lại, người lính không còn đến nữa.
Ông nghe tin anh đã hy sinh.
Từ hôm ấy, mỗi khi nhìn thấy những chàng trai trẻ, ông đều nhớ đến người lính ấy.
Ông vẫn làm việc.
Vẫn đốt lò.
Vẫn cầm búa.
Nhưng trong lòng ông có thêm một điều: phải làm thật tốt phần việc của mình.
Nhiều năm sau, khi ông mất, con cháu tìm thấy cuốn sổ cũ.
Trong đó ông ghi tên rất nhiều người từng ghé lò rèn.
Bên cạnh một cái tên, ông viết:
“20 tuổi. Hay cười.”
Chỉ vài chữ.
Nhưng nó cho thấy ông chưa bao giờ quên.
Những người làm hậu phương đôi khi không biết số phận của từng người mình từng giúp đỡ.
Nhưng họ vẫn làm việc.
Bởi họ hiểu rằng mỗi phần việc nhỏ đều góp vào một nhiệm vụ lớn.
Và chính những con người bình thường ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh của cả một thời đại.



