NGƯỜI THỢ RÈN
Trong làng có một người thợ rèn nổi tiếng vì đôi tay khỏe và nghề giỏi.
Một người thanh niên thường đến học việc.
Anh chăm chỉ, nhanh nhẹn và rất thích nghề.
Người thợ rèn từng nói:
“Sau này chú giỏi hơn bác.”
Anh cười:
“Cháu còn phải học nhiều.”
Nhưng rồi người thanh niên lên đường.
Người thợ rèn vẫn làm việc.
Mỗi lần nghe tiếng búa đập vào đe, ông lại nhớ đến người học trò cũ.
Nhiều năm sau, ông già yếu.
Con trai ông tiếp quản lò rèn.
Một hôm, ông lấy ra chiếc búa cũ.
“Cái này ngày trước nó từng dùng.”
Người con hỏi:
“Bác ấy giỏi không?”
Ông cười:
“Giỏi. Nếu còn sống chắc tay nghề tốt lắm.”
Chiếc búa được treo lên tường.
Nó không còn được sử dụng.
Nhưng mỗi người học nghề mới đều được nghe câu chuyện về chàng trai năm xưa.
Tiếng búa vẫn vang.
Nghề rèn vẫn được truyền từ người này sang người khác.
Người học trò không thể tiếp tục con đường của mình, nhưng điều anh từng học và niềm yêu thích với nghề vẫn được nhắc lại.
Có những con người không để lại công trình lớn.
Họ chỉ để lại một lời hứa, một ước mơ và một dấu ấn trong lòng những người từng gặp.



