Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI THỢ RÈN THÁI BÌNH RÈN DAO GĂM CHO DU KÍCH

Câu chuyện về một người thợ rèn làng quê Thái Bình bí mật rèn dao găm, mác, giáo cho lực lượng du kích, biến lò rèn dân sinh thành “xưởng vũ khí” giữa vòng vây kẻ thù.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lò rèn của ông Đặng Văn Cương nằm khuất sau rặng tre cuối làng. Ban ngày, đó là nơi rèn liềm, rèn cuốc. Ban đêm, khi ánh lửa bập bùng được che bằng phên nứa, những lưỡi dao găm ra đời trong im lặng.

1. Khi búa rèn không chỉ rèn sắt

Ông Cương nối nghiệp cha từ thuở mười lăm tuổi. Tiếng búa, tiếng đe đã quen như hơi thở. Khi kháng chiến nổ ra, cán bộ về làng, nhìn lò rèn của ông và nói một câu ngắn gọn:

“Làng cần vũ khí.”

Ông không hỏi thêm. Ông hiểu.

2. Rèn trong bóng tối

Dao găm không được rèn ban ngày. Ông chỉ làm khi đêm xuống. Lửa phải nhỏ. Tiếng búa phải đều, không được vang.

Sắt thép không có. Ông dùng nhíp xe cũ, lưỡi cày gãy, vòng sắt hỏng.

Mỗi lưỡi dao rèn xong, ông thử bằng cách chém vào gốc tre. Dao bén, ông mới gật đầu.

3. Mỗi lưỡi dao – một lời dặn

Khi giao dao cho du kích, ông chỉ nói một câu:
“Dao này để giữ làng.”

Có đêm, giặc càn. Ông đổ nước dập lò, giấu dao dưới đống tro, nằm đè lên.

Vợ ông run sợ. Ông bảo:
“Mình chết, dao còn thì làng sống.”

4. Ngày hòa bình

Hòa bình lập lại, ông lại rèn cuốc cày. Nhưng nhiều du kích năm xưa về thăm, mang theo những lưỡi dao găm đã mòn cán.

Họ nói:
“Nhờ dao của bác, chúng tôi còn sống.”

Ông Cương nhìn lò rèn cũ, nói nhỏ:
“Sắt thép có thể gỉ. Nhưng việc đúng thì không.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn