Người Thợ Sửa Cầu Trong Mưa Lửa
Câu chuyện về một người thợ cầu đường, ngày đêm vá lại những cây cầu bị đánh phá, giữ cho tuyến vận tải không bị gián đoạn.
Phan Văn Lợi là công nhân của một đội sửa chữa cầu đường hoạt động gần tuyến giao thông huyết mạch. Trong chiến tranh, những cây cầu trở thành mục tiêu thường xuyên bị đánh phá, và nhiệm vụ của anh là phải khôi phục chúng nhanh nhất có thể.
Không có máy móc hiện đại, Lợi và đồng đội làm việc chủ yếu bằng tay. Ban ngày, họ quan sát và chuẩn bị vật liệu. Ban đêm, khi máy bay ít hoạt động hơn, họ mới bắt đầu sửa chữa.
Một cây cầu gỗ bắc qua con suối lớn đã bị phá hủy gần như hoàn toàn sau một trận bom. Nếu không sửa kịp, tuyến vận tải sẽ bị tê liệt.
Đêm hôm đó, đội của Lợi nhận lệnh phải khôi phục tạm thời cây cầu trước khi trời sáng. Họ làm việc trong bóng tối, chỉ có ánh đèn pin được che chắn cẩn thận.
Lợi đứng dưới lòng suối, nước ngập đến thắt lưng, dùng tay giữ từng cọc gỗ để đồng đội đóng xuống. Dòng nước chảy xiết, nhiều lần suýt cuốn trôi cả người lẫn vật liệu.
Giữa lúc công việc đang gấp rút, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Không kịp rút lui hoàn toàn, họ chỉ có thể ẩn nấp tạm dưới gầm cầu đang dang dở.
Bom rơi gần đó, nước bắn tung lên, cây cầu vừa dựng lại bị rung lắc dữ dội. Khi tiếng động qua đi, Lợi leo lên kiểm tra. Một phần cầu vừa làm xong đã bị hư hỏng.
Không ai nói một lời than vãn. Họ quay lại làm lại từ đầu.
Đến gần sáng, cây cầu tạm cuối cùng cũng hoàn thành. Những chiếc xe đầu tiên chậm rãi lăn qua, mang theo hàng hóa tiếp tục hành trình.
Lợi đứng nhìn theo, người ướt sũng, tay đầy vết xước. Anh không cười, chỉ thở dài nhẹ nhõm.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Lợi nói:
“Chúng tôi không xây những cây cầu vĩnh cửu. Nhưng từng cây cầu đứng được thêm một ngày là thêm một cơ hội cho phía trước.”



