Người thợ sửa đồng hồ Thống nhất đất nước Việt Nam
Ông Lưu Văn Bình mở một tiệm sửa đồng hồ nhỏ sau năm 1975. Công việc của ông là sửa những chiếc đồng hồ đã ngừng chạy.
“Có cái hỏng nhẹ, có cái hỏng nặng,” ông nói. “Nhưng cái nào cũng có thể sửa.”
Trong số đó, có một chiếc đồng hồ đặc biệt. Nó được một người mang đến, nói rằng là của cha mình – một người lính đã mất trong chiến tranh.
Chiếc đồng hồ dừng lại ở một thời điểm cố định.
“Chắc là lúc xảy ra chuyện gì đó,” ông nói.
Ông mở ra, kiểm tra từng bộ phận. Bên trong đã gỉ sét, nhiều chi tiết hỏng.
“Mất khá lâu để sửa,” ông kể.
Khi chiếc đồng hồ chạy lại, người mang đến rất xúc động.
“Như thể thời gian quay lại,” người đó nói.
Ông Bình lắc đầu: “Không phải quay lại. Chỉ là tiếp tục.”
Sau này, ông nhận ra nhiều chiếc đồng hồ mang đến đều gắn với chiến tranh. Có cái là kỷ vật, có cái là thứ cuối cùng còn lại của một người.
“Tôi không chỉ sửa đồng hồ,” ông nói. “Mà sửa lại những thứ đã dừng lại.”
Nhưng ông cũng hiểu, có những thứ không thể sửa được.
“Thời gian có thể chạy lại,” ông nói. “Nhưng những gì đã mất thì không.”
Dù vậy, mỗi khi nghe tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ vừa được sửa xong, ông vẫn thấy nhẹ lòng.
“Ít nhất,” ông nói, “có thứ vẫn tiếp tục.”



