Người thợ sửa đường mang đôi tay chai sạn
Người thợ sửa đường mang đôi tay chai sạn
Ông Phan Văn Đức (sinh năm 1947, quê xã Triệu Ái, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị) là một trong những người Thanh niên xung phong gắn bó lâu nhất với công việc sửa đường.
Ngay từ năm 1968, ông đã tham gia lực lượng, đảm nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, gia cố mặt đường trên tuyến Đường Trường Sơn. Đôi tay của ông từ đó trở nên chai sạn, đầy những vết sẹo do cuốc, xẻng và cả mảnh bom gây ra.
Ông kể, có những ngày làm việc liên tục 10–12 giờ, không kịp ăn uống đầy đủ. Đôi khi, bữa ăn chỉ là nắm cơm nguội với chút muối vừng. Nhưng không ai than vãn, bởi ai cũng hiểu rằng, con đường ấy chính là “mạch máu” của chiến trường.
Một lần, khi đang sửa đường, ông phát hiện một quả bom chưa nổ nằm ngay dưới lớp đất. Ông cùng đồng đội phải hết sức cẩn thận di chuyển ra xa, rồi báo cho lực lượng xử lý. Khoảnh khắc ấy, ông nói rằng “chỉ cần một sai sót nhỏ là không còn cơ hội trở về”.
Sau chiến tranh, ông trở về quê, tiếp tục làm nông. Đôi tay chai sạn năm xưa giờ vẫn còn đó, như một dấu ấn không thể xóa nhòa của một thời tuổi trẻ đầy gian khó.



